Nhạc nềnMystery_Detective

Lối Thoát Đáy Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân thứ hai ngoài cửa sổ phòng trọ số 13 không mang theo sự vội vã, hỗn loạn của đám Tài 'Chó điên'. Nó nhẹ đến mức gần như triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động cơ học trên nền đất bùn nhão, nhưng đối với thính giác cực nhạy của một cựu binh đặc nhiệm như Phong, âm thanh ấy sắc lẹm và rõ ràng như tiếng lưỡi dao gạt qua vách đá. Kẻ đứng ngoài kia đang di chuyển theo nhịp thở của chính anh, cố tình ẩn mình dưới tiếng mưa bão rầm rập đang nện xuống mái tôn rỉ sét.


Phong đứng bất động bên cạnh cánh cửa gỗ đã bị đập vỡ toác. Vết mổ hình chữ T trên ngực anh đang bỏng rát dữ dội, máu đỏ rực loang dần qua lớp băng gạc trắng, thấm đẫm vạt áo khoác kaki sờn cũ. Trái tim lò phản ứng (Model V-365) trong lồng ngực anh đang rung lên từng nhịp nghẹn uất, rò rỉ độc chất flo trực tiếp vào hệ tuần hoàn. Màn hình LED siêu nhỏ ẩn dưới lớp da ngực đang nhấp nháy cảnh báo đỏ. Thời gian sống của anh đang bị rút ngắn một cách tàn nhẫn.


Anh liếc nhìn về phía chiếc tủ gỗ cũ rỉ sét ở góc tối nhất của căn phòng. Lam Anh vẫn đang trốn ở trong đó, nín thở hoàn toàn theo đúng quy tắc của "trò chơi trốn tìm sinh tồn" mà anh đã huấn luyện. Cô bé tám tuổi nhạy cảm và hiểu chuyện đến đau lòng ấy chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho Phong không rơi vào trạng thái hoang tưởng phân rã nhận thức dưới tác động của chất độc.


Phong biết mình không thể cận chiến với kẻ thứ hai này tại đây. Thể xác anh đã chạm đến ngưỡng suy kiệt lâm sàng sau cuộc đụng độ với đám Tài 'Chó điên'. Nếu bộc phát Adrenaline một lần nữa mà không có thuốc ức chế An-Tox 1, cơ tim của anh sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Anh cần một lối thoát thầm lặng.


Lách nhẹ qua chiếc tủ gỗ cũ dùng làm vật cản của trận địa hẹp, Phong áp sát cửa tủ, khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên mặt gỗ—ký hiệu an toàn để Lam Anh bước ra. Cánh cửa tủ sắt rỉ từ từ mở rộng trong bóng tối, cô bé nhỏ nhắn lẳng lặng bước ra, đôi mắt to đen láy ngập tràn sự lo âu nhưng tuyệt đối không một tiếng khóc. Phong cúi người bế thốc con gái nuôi lên bằng cánh tay phải còn lực, tay trái anh nắm chặt chiếc Dao găm mài từ thanh sắt rỉ bến cảng.


Anh không đi ra bằng lối cửa chính đã đổ nát. Phong lùi sâu về phía góc bếp, nơi có một tấm tôn rỉ sét được ngụy trang khéo léo sau chiếc bếp dầu cũ. Anh dùng chân đẩy nhẹ, lộ ra nắp cống rỉ sét dẫn thẳng xuống Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3. Đây là hành lang di chuyển an toàn ngoài tầm quét định vị hồng ngoại của AI V-Care mà anh và Lực đã chuẩn bị từ trước.


"Lam Anh, ôm chặt lấy cổ ba," Phong thì thầm sát tai cô bé, giọng anh khàn đặc vì cơn đau tim đang âm ỉ co thắt.


Cô bé ngoan ngoãn vòng đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy cổ anh, áp gương mặt xanh xao vào bả vai cha nuôi. Phong nhanh chóng tụt xuống chiếc thang sắt thẳng đứng sâu mười mét dưới lòng đất. Ngay khi gót giày của anh vừa chạm vào nền bê tông lạnh lẽo, một bóng đen gầy gò nhưng rắn rỏi đã lướt ra từ bóng tối của đường hầm ngầm.


Đó là Lực.


Gã câm trung thành đứng gác ở lối vào, cổ họng có vết sẹo bỏng hóa chất co giật nhẹ. Lực không thể nói, nhưng đôi mắt gã sáng lên đầy cảnh giác trong bóng tối. Gã nhanh chóng kéo nắp cống rỉ sét đóng sập lại, cài chặt chốt sắt từ bên trong để xóa sạch dấu vết rút lui của hai cha con.


Không gian dưới Ga tàu điện ngầm bỏ hoang số 3 ngột ngạt và lạnh lẽo, nồng nặc mùi ẩm mốc của bê tông cổ và mùi khí gas cống tích tụ lâu ngày. Tiếng nước thải hóa chất róc rách chảy qua các rãnh ngầm tạo nên một thứ âm thanh u ám, vang vọng rùng rợn dọc theo những vòm hầm gạch đỏ từ thời thuộc địa.


Bỗng nhiên, một tiếng *coong... coong... coong* kim loại sắc gọn vang lên đều đặn từ phía đường ống nước chạy dọc trần hầm. Lực dùng thanh sắt mài nhọn gõ liên tục lên đường ống dẫn, truyền đi những nhịp ngắn dài của **Mật mã Morse gõ sắt cầm tay** để báo động.


Phong tập trung thính giác cực hạn để giải mã âm thanh vang vọng.


*TRUY BINH ĐANG KHÉP VÒNG VÂY. HƯỚNG ĐÔNG BỊ PHONG TỎA.*


Ngay sau nhịp gõ cuối cùng của Lực, tiếng còi hú của xe cảnh sát và tiếng động cơ rầm rú từ phía trên mặt đất dội ngược xuống lòng đất qua các lỗ thông gió. Ánh đèn pha công suất lớn từ các lối thoát hiểm ngầm bắt đầu quét loang loáng qua những bức tường bê tông rêu phong. Nguyễn Hùng—gã đại úy cảnh sát biến chất nhận tiền hối lộ của tập đoàn Vĩnh Sinh—đang trực tiếp chỉ huy lực lượng cảnh sát cơ động thực hiện cuộc vây ráp khép kín này.


"Chúng đã phát hiện ra lối vào ngầm," Phong lầm lì nhận định. Cơ mặt anh đanh lại dưới ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ lồng ngực.


*Bộp! Bộp!*


Hai quả lựu đạn hơi cay được ném xuống từ cửa thông gió phía trên hành lang chính của ga tàu điện ngầm. Khói hóa chất màu xám tro, đậm đặc và cay xè bắt đầu tràn ra xối xả, cuộn thành những làn sóng độc hại lấp đầy không gian chật hẹp của đường hầm ngầm. Khói hơi cay này không phải là loại thông thường; nó được pha trộn với dung môi hữu cơ kiềm tính của Vĩnh Sinh để tăng khả năng gây ức chế hô hấp cực mạnh đối với những người có điểm số V-Care thấp.


Lam Anh bắt đầu ho sặc sụa. Hơi thở của cô bé trở nên khò khè, đứt quãng, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng một cách yếu ớt dưới tác động của khí độc. Chỉ trong vòng vài chục giây, chất độc đã kích hoạt một biến cố sức khỏe nghiêm trọng. Đứa trẻ tội nghiệp lên cơn sốt cao đột ngột, toàn thân co giật dữ dội trong vòng tay Phong, gương mặt xanh xao chuyển sang màu xám ngoét vì thiếu oxy.


Nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha không huyết thống xé toạc mọi rào cản lý trí của Phong. Nhìn đứa con gái nuôi đang hấp hối trong vòng tay mình, Phong cảm thấy một sự giằng xé đau đớn hơn cả độc chất flo đang tàn phá cơ tim anh. Anh không thể để mất cô bé. Lời hứa với người vợ quá cố Hà về việc bảo vệ Lam Anh vang vọng trong tâm trí anh như một mệnh lệnh tối thượng.


"Lực! Khăn giấm!" Phong hét lên qua tiếng rít của hệ thống xả áp lực gas.


Anh nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác chiếc khăn vải nỉ sờn cũ đã được thấm đẫm nước giấm chua của chị Thắm—mẹo sinh tồn dã chiến mà anh luôn mang theo bên mình. Tính axit nhẹ của giấm ăn lập tức phản ứng trung hòa chất kiềm độc hại trong khói hơi cay. Phong quấn chặt chiếc khăn quanh mũi và miệng cho Lam Anh, giúp cô bé lọc bớt khí độc để duy trì hơi thở tối thiểu.


Nhưng cơ thể Lam Anh vẫn không ngừng run rẩy, cô bé dần mất đi nhận thức, đôi tay buông thõng khỏi cổ cha nuôi.


Cùng lúc đó, thể xác của Phong cũng chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học. Độc chất flo rò rỉ mạnh từ thiết bị trợ tim Model V-365 đã làm tắc nghẽn mạch vành, gây ra một cơn co thắt cơ tim thảm khốc. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê dại, ù tai nặng nề khiến anh không thể phân biệt được hướng âm thanh thật giả. Phong quỵ ngã xuống nền bê tông sũng nước thải, lồng ngực phát ra ánh sáng đỏ dữ dội qua lớp áo kaki rách nát. Đồng hồ đếm ngược sinh mệnh trên ngực anh sụt giảm đột ngột từ 345 ngày xuống thẳng con số 150 ngày.


Tiếng bước chân của lực lượng cảnh sát cơ động do Nguyễn Hùng dẫn đầu đã áp sát hành lang phía trên, chỉ cách họ chưa đầy năm mươi mét. Ánh đèn pin quét nhiệt hồng ngoại loang loáng trên các vách tường gạch đỏ.


Lực cố gắng gài một bẫy sập bê tông bằng cách giật đứt sợi dây cáp treo mảng trần hầm mục nát để cản đường truy binh. Nhưng Nguyễn Hùng là kẻ cáo già, gã sử dụng thiết bị quét nhiệt hồng ngoại cầm tay của Vinapharm phát hiện ra sự thay đổi kết cấu nhiệt của khối bê tông phía trước và ra lệnh cho lính dừng lại, tránh được cái bẫy trong gang tấc.


"Thằng lính què! Tao biết mày đang ở dưới đó cùng con bé! Ra hàng đi trước khi tao bắn nát cái đầu hoang tưởng của mày!" Giọng nói của Nguyễn Hùng vang vọng qua hệ thống loa thông gió, đầy hách dịch và tàn nhẫn.


Phong nhìn đứa con gái nuôi đang nằm lịm đi trên nền đất ẩm ướt, rồi nhìn xuống lồng ngực đang rỉ máu hoại tử của mình. Anh biết, nếu không hành động ngay lập tức, cả hai cha con sẽ chết ngạt dưới lòng đất này trước khi cảnh sát tìm thấy.


Anh phải tự sát sinh học để đổi lấy sức mạnh.


Phong thò tay vào thắt lưng áo khoác, rút ra chiếc **Bút tiêm Epinephrine dã chiến**—món quà y tế dã chiến quân đội cuối cùng của bác sĩ Khoa để lại. Không một chút do dự, anh đâm mạnh đầu bút tiêm tự động qua lớp áo kaki sờn cũ, găm thẳng vào lồng ngực trái sát cạnh thiết bị trợ tim Model V-365.


*Phập!*


Một lượng Adrenaline cực lớn được giải phóng trực tiếp vào máu Phong. Cơn đau thắt ngực biến mất lập tức, thay thế bằng một luồng điện thế cực mạnh phóng ra từ tim trợ lực bị lỗi chập mạch. Toàn thân Phong co giật dữ dội dưới tác động của dòng điện cao thế, các mạch máu ở cổ và thái dương nổi cuồn cuộn như những sợi dây thừng xám xịt.


Nhưng cơ bắp của anh đã bộc phát lực lượng vượt giới hạn 150%.


Phong bừng tỉnh, đôi mắt nổi đầy tia máu đỏ rực. Anh bật dậy khỏi nền đất lạnh, bế thốc Lam Anh bằng cả hai tay, dùng sức mạnh adrenaline chạy nước rút qua đường hầm sụt lở. Bước chân anh dẫm nát những mảng gạch vỡ và bùn thải, di chuyển với tốc độ kinh hoàng vượt qua làn khói hơi cay đang cuồn cuộn bám theo.


Lực chạy phía sau, liên tục gõ sắt vào các thanh dầm thép để đánh lạc hướng máy quét âm thanh của đối phương. Sự phối hợp nhịp nhàng của gã câm giúp Phong lách qua các góc khuất của đường hầm, tiến thẳng về phía cửa xả lớn dẫn ra sông Hồng.


Ánh sáng xám xịt của rạng ráng mưa bão bắt đầu hiện ra ở cuối đường hầm bê tông tròn. Mùi gió sông Hồng ẩm ướt lấn át mùi clo hữu cơ độc hại.


Phong lao ra khỏi cửa xả nước thải của ga tàu điện ngầm, chân anh lún sâu vào bãi bùn lầy đen quánh sát mép nước sông Hồng. Mưa bão vẫn trút xuống xối xả, làm nhạt nhòa những ánh đèn pin tuần tra của Nguyễn Hùng đang quét dọc bờ sông từ phía thượng lưu.


Cách mép nước chưa đầy năm mét, một chiếc thuyền gỗ nhỏ gắn máy đuôi tôm đang dập dềnh theo sóng lớn.


Đó là Tư 'Lưới'.


Lão ngư dân sông Hồng đứng tuổi, da đen sạm vì nắng gió, đang ghì chặt sào tre giữ mạn thuyền không bị sóng đánh trôi. Chiếc thuyền máy hoàn toàn không bật đèn để tránh sự phát hiện của các tàu tuần tra đường thủy của cảnh sát.


"Phong! Mau lên thuyền! Cảnh sát đang khép vòng vây đường sông!" Tư 'Lưới' hét lên qua tiếng sóng vỗ gầm rú.


Ngay phía sau Phong, ánh đèn pin siêu sáng của Nguyễn Hùng đột ngột quét qua bãi sú vẹt, khóa chặt vào bóng dáng vạm vỡ nhưng hốc hác của anh đang bế đứa trẻ trên tay.


"Đứng lại! Nổ súng!" Tiếng hét của Nguyễn Hùng vang lên xé toạc màn mưa bão.


Phong dồn toàn bộ lực lượng adrenaline cuối cùng vào đôi chân đau đớn, đột phá qua bãi bùn lầy, bế Lam Anh thực hiện một cú nhảy liều mạng lên chiếc thuyền máy không đèn của Tư 'Lưới' ngay khi chùm ánh đèn pin của Nguyễn Hùng quét sát sườn mạn thuyền gỗ và những viên đạn súng ngắn đầu tiên găm sạt xuống mặt nước sông Hồng sủi bọt trắng xóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!