Tiếng Đập Cận Tử
Màn đêm ở Bến cảng bốc xếp Port 4 không bao giờ mang màu đen thuần khiết. Nó là một hỗn hợp xám tro quánh đặc của sương khói công nghiệp, bụi than đá và thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ mặt nước sông Hồng nhiễm độc. Dưới ánh đèn cao áp vàng vọt của cầu cảng, những chiếc cần cẩu khổng lồ trông như những cánh tay quái vật rỉ sét đang không ngừng bổ xuống, bốc dỡ những container hàng hóa từ những chiếc tàu vận tải sập sệ.
Phong cúi rạp người, hai bắp tay gân guốc gồng lên dưới lớp áo kaki sờn cũ đã bạc màu. Trên vai anh là bao tải hóa chất thô nặng gần tám mươi ký. Mỗi bước chân của anh dẫm xuống nền bê tông nứt nẻ đều nặng nề như muốn lún sâu vào bùn đất. Phong có thể nghe rõ tiếng xương khớp của mình rên rỉ dưới sức nặng ngàn cân, nhưng thứ đáng sợ hơn cả đang diễn ra bên trong lồng ngực anh.
Một cơn nhói buốt đột ngột xé toạc cơ ngực trái. Nó không giống như cơn đau cơ thông thường, mà là một cảm giác bỏng rát, như thể có ai đó đang đổ axit trực tiếp vào tĩnh mạch của anh. Dưới lớp áo kaki sờn rách, vết sẹo mổ hình chữ T lớn trên ngực Phong bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhấp nháy theo một nhịp điệu hỗn loạn.
Trái tim lò phản ứng (Model V-365) – thiết bị trợ tim sinh học lỗi nhịp cấy ghép trong ngực anh – đang rò rỉ độc chất flo. Màn hình LED siêu nhỏ ẩn dưới lớp da ngực đang âm thầm nhảy số.
*Còn 365 ngày.*
Chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của anh đã chính thức bắt đầu kích hoạt từ sáng nay. Mỗi lần thiết bị rò rỉ độc chất, thời gian sống của anh lại bị rút ngắn đi một phần một cách tàn nhẫn.
"Thằng lính què! Mày đứng thẫn thờ cái mặt ra đấy làm gì? Định ăn bớt giờ làm của tao đấy à?"
Một giọng nói rít qua kẽ răng đầy hách dịch vang lên ngay phía sau. Tài 'Lùn', gã cai thầu bến cảng với dáng người thấp đậm và khuôn mặt rỗ chằng chịt, đang lăm lăm chiếc gậy gỗ điều hành ca bọc sắt rỉ gõ mạnh xuống thành container bên cạnh. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong không gian ngột ngạt.
Phong không quay đầu lại. Anh hít một hơi sâu, cố nén cơn đau đang cuộn lên trong lồng ngực. "Tôi đang vác nốt chuyến cuối, anh Tài."
"Nốt chuyến cuối?" Tài 'Lùn' khạc nhổ một bãi nước bọt đen ngòm xuống đất, dùng đầu gậy gỗ chọc mạnh vào bả vai đang run rẩy của Phong. "Nhìn xem mấy giờ rồi? Tàu chở hàng y tế của Vinapharm sắp cập bến. Ca của mày còn hai tiếng nữa mới hết. Không làm thì cút, tao cắt nửa lương ca hôm nay!"
Sự thúc ép của Tài 'Lùn' khiến Adrenaline trong máu Phong tự động tăng vọt. Theo phản xạ tự nhiên của một cựu binh đặc nhiệm, cơ thể anh gồng lên chuẩn bị bộc phát lực lượng. Nhưng ngay lập tức, dòng Adrenaline ấy kích hoạt cơ chế rò rỉ độc chất của thiết bị Model V-365 nhanh hơn. Cơn đau tim thắt nghẹn như một bàn tay sắt bóp nghẹt lấy cơ tim, khiến Phong lảo đảo, suýt chút nữa đổ gục cùng bao tải hàng nặng nề.
Phong nhận thấy nếu anh phản kháng Tài 'Lùn' bằng bạo lực lúc này, anh không chỉ bị sa thải mà còn tự đẩy nhanh tiến trình suy tim cấp tính. Quan trọng hơn, anh sẽ mất đi danh phận công nhân bốc xếp – vỏ bọc hoàn hảo giúp anh tránh né sự giám sát của hệ thống camera AI thuộc tập đoàn Vĩnh Sinh. Anh cần những đồng tiền mặt cũ rách nát mà Tài trả cuối ca, thứ tiền giấy không số hóa duy nhất giúp anh mua được nhu yếu phẩm sạch cho con gái nuôi Lam Anh mà không để lại bất kỳ log quét nào trên ứng dụng V-Care.
"Tôi làm tiếp," Phong khàn giọng nói, từng chữ thoát ra khó khăn qua kẽ răng.
Anh lết bước, vác bao tải hàng đổ vào kho chứa phế thải hóa chất, rồi lẳng lặng di chuyển vào góc tối khuất sau dãy container rỗng của Port 4. Bóng tối bao phủ lấy anh, che giấu đi vết sẹo chữ T đang phát sáng đỏ rực dữ dội qua lớp áo mỏng.
Phong ngồi sụp xuống, lưng tựa vào vách sắt lạnh buốt của container. Cơ thể anh bùng phát mồ hôi lạnh, ướt sũng cả vạt áo sau. Thính giác cực nhạy của anh – di chứng từ những năm tháng chiến tranh và sự biến đổi hệ miễn dịch – bắt đầu hoạt động mạnh hơn do áp lực máu lên màng nhĩ tăng cao. Anh có thể nghe rõ tiếng rít cơ học tần số thấp phát ra từ van sinh học của thiết bị trợ tim, tiếng 'tíc, tấc' nhỏ xíu nhưng đều đặn như tiếng bước chân của tử thần đang đến gần.
Phong nhắm mắt lại, đặt bàn tay gân guốc lên ngực trái và bắt đầu áp dụng Quy tắc đếm nhịp thở 4-7-8.
*Hít vào bằng mũi trong bốn giây...*
Anh cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi đang bỏng rát. Một, hai, ba, bốn.
*Giữ hơi thở trong bảy giây...*
Lồng ngực anh bất động. Trong đầu Phong, dòng suy nghĩ hỗn loạn dần lắng xuống. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc cưỡng chế hệ thần kinh giao cảm phải dịu đi. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.
*Thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây...*
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra. Nhịp đập hỗn loạn của thiết bị trợ tim Model V-365 bắt đầu chậm lại dưới tác động của nhịp thở cưỡng chế. Ánh sáng đỏ nhạt trên vết sẹo chữ T dịu dần, chuyển dần về màu xanh nhạt ổn định lâm sàng.
Khi Phong mở mắt ra, cơn đau thắt ngực đã tạm thời lùi bước, nhưng lồng ngực anh ướt đẫm. Anh đưa tay chạm vào vết sẹo mổ chữ T dưới cổ áo. Một vệt máu đỏ nhạt, loãng do lẫn với độc chất flo sinh học rò rỉ, đang rỉ nhẹ qua lớp băng gạc trắng cũ kỹ. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép tim hoạt động quá tải dưới áp lực của Tài 'Lùn' là sự xơ hóa cơ tim và sự tiêu hao năng lượng không thể đảo ngược của thiết bị.
Cuối ca làm việc, Phong đứng trước bốt điều hành của Tài 'Lùn'. Gã cai thầu ném ra mấy tờ tiền giấy cũ rách nát, bẩn thỉu lên mặt bàn gỗ dầu mỡ.
"Lương của mày đây, thằng lính què. Trừ tiền đi muộn và tiền làm hỏng bao tải hóa chất thô ca trước. Cấm kêu ca."
Phong lẳng lặng nhặt những đồng tiền giấy cũ bỏ vào túi trong áo khoác kaki. Anh không nói một lời nào, ánh mắt thâm quầng mệt mỏi nhưng lạnh lùng đến mức khiến Tài 'Lùn' vô thức rụt cổ lại, tay bấu chặt vào chiếc gậy gỗ bọc sắt rỉ. Phong quay lưng bước đi, bóng dáng vạm vỡ nhưng hốc hác của anh nhanh chóng chìm vào làn sương mù xám ngoét của khu ổ chuột Đáy Sông Hồng.
***
Phòng trọ số 13 nằm sâu trong con hẻm cảng cũ, sát vách bến cảng Port 4. Đó là một căn phòng chật hẹp, vách tường bằng tôn rỉ sét chắp vá, mái lợp bằng những tấm fibro-xi măng cũ kỹ dễ rò rỉ nước mưa nhiễm độc mỗi khi trời đổ bão. Đây là nơi trú ẩn duy nhất, là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ Phong không gục ngã trước những cơn ảo giác và nỗi sợ cái chết cận kề.
Khi tiếng bước chân nặng nề của Phong dừng lại trước cửa phòng trọ, ba ổ khóa cơ học rỉ sét khẽ lạch cạch xoay chuyển. Phong mở cửa, cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi.
"Ba về rồi, Lam Anh."
Từ trong góc tối của căn phòng trọ chật hẹp, một bóng người nhỏ nhắn lật đật chạy ra. Lam Anh, cô bé tám tuổi với dáng người nhỏ nhắn, làn da hơi xanh xao do thiếu nắng bến cảng, nhưng đôi mắt to đen láy lại chứa đựng một sự nhạy cảm và hiểu chuyện vượt tuổi. Cô bé mặc chiếc áo thun rộng thùng thình phai màu, mái tóc buộc hai bên hơi rối khẽ đung đưa theo nhịp chạy.
"Ba!" Lam Anh khẽ gọi, cô bé không lao vào ôm chầm lấy Phong như những đứa trẻ khác, mà dừng lại cách anh nửa mét. Đôi mắt to tròn của cô bé nhìn chăm chú vào vùng ngực trái của Phong, nơi lớp áo kaki sờn cũ vẫn còn hơi ẩm ướt.
Lam Anh có một trực giác nhạy bén đến đau lòng về bệnh tình của cha nuôi. Cô bé có thể ngửi thấy mùi máu loãng lẫn mùi hóa chất lạ phát ra từ cơ thể Phong mỗi khi anh lên cơn rò rỉ độc chất.
"Ba lại bị đau ngực đúng không?" Lam Anh khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy sự lo âu.
"Ba không sao. Chỉ là ca làm hơi nặng thôi," Phong nói dối một cách vụng về, anh bước đến xoa đầu cô bé, cố gắng giấu đi bàn tay đang hơi run rẩy của mình. "Con đã uống nước chưa?"
"Con đợi ba về mới uống," Lam Anh lắc đầu, chỉ tay về phía góc phòng trọ, nơi đặt một thiết bị thô sơ rỉ sét.
Đó là Màng lọc sinh học mini do Tuấn – cậu kỹ sư cơ khí trẻ ở khu ổ chuột – chế tạo dựa trên sơ đồ thiết kế thô sơ của Phong. Thiết bị gồm một ống nhựa PVC cỡ lớn chứa 5 lớp vật liệu lọc xếp chồng: than hoạt tính gáo dừa hoạt hóa, cát mịn, sỏi sông, xơ dừa hoạt hóa và một màng lọc thô tự chế. Đây là bảo mệnh vật lý duy nhất bảo vệ sức khỏe cho Lam Anh trước nguồn nước ngầm ngập tràn hóa chất xả thải của nhà máy Vĩnh Sinh.
Phong bước đến góc phòng, bắt đầu thực hiện Quy trình lọc nước sinh học 5 bước một cách tỉ mỉ. Đây là công việc bắt buộc mỗi đêm của anh trước khi cho con gái uống nước. Anh lấy xô nước giếng khoan đục ngầu, sủi bọt trắng nhẹ mà anh xách từ giếng chung của ngõ trọ từ chiều, từ từ đổ vào phễu lọc của màng lọc sinh học.
Nước bắt đầu chảy chậm rãi qua từng lớp cát thạch anh, sỏi sông và lớp than hoạt tính gáo dừa hoạt hóa để hấp phụ vật lý các ion flo hữu cơ độc hại. Phong đứng quan sát dòng nước chảy, thính giác cực nhạy của anh nghe thấy tiếng nước róc rách chảy qua các khe hở vật liệu lọc, hòa cùng tiếng thở đều đặn của Lam Anh phía sau.
Nhưng ngay khi dòng nước đầu tiên chảy qua màng lọc thô cuối cùng và nhỏ giọt xuống chiếc bình thủy tinh đặt phía dưới, Phong bỗng khựng lại.
Đồng tử anh co rụt nhẹ dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu.
Nguồn nước giếng khoan chảy vào màng lọc bỗng chuyển sang màu vàng đục lạ thường cùng mùi hạnh nhân đắng nhẹ bốc lên, xé toạc bầu không khí yên bình giả tạo của căn phòng trọ rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!