Đêm Đột Kích Của Độc Nhãn Long
Tiếng mưa bão quất sầm sập vào những tấm mái đồng cổ kính của Tàng Thư Các biên thùy, tạo nên những âm thanh gầm rú kim loại đầy ngột ngạt. Giữa đêm đen sương mù dày đặc, những đường ống hơi nước chạy dọc theo vách tường gỗ mun của thư viện khẽ rên rỉ, rỉ ra những luồng khói xám nhạt ấm áp nhưng ẩm ướt.
Tại căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai, Sở Hoài An đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo. Ánh nến sáp ong chao đảo trước những luồng gió lạnh lướt qua khe cửa sổ rạn nứt. Trên bàn, cuốn sổ tay da dê ghi chép Bản dịch Mật Mã Hoàng Gia (Chương 1) vẫn đang mở rộng. Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu những ký tự cổ đại phức tạp đang được anh đối chiếu dở dang.
Bàn tay trái của anh, quấn lớp băng gạc trắng rỉ máu nhẹ từ đêm cứu Dạ Tuyết, khẽ run lên một nhịp do di chứng mệt mỏi tinh thần. Hoài An tự biết thể chất phàm nhân của mình đã chạm đến giới hạn chịu đựng sau chuỗi ngày cân não liên tục. Anh khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ lồng ngực. Chu bưu đầu tuy đã bị Vương tri phủ tước chức và đình chỉ quyền lực pháp lý vào sáng nay, nhưng gã bưu đầu biến chất đó chắc chắn sẽ không cam tâm chịu chết. Tấm thẻ bài rết độc chợ đen mà hắn móc ra ngoài ngõ tối lúc trốn chạy chính là điềm báo cho một cơn bão đẫm máu sắp sửa đổ ập xuống thư viện hoang phế này.
"A Lang..." Hoài An khẽ gọi nhỏ.
Chú chó hoang thông minh vằn đen đang nằm dưới chân giường tre khẽ vểnh tai, nhưng nó không đứng dậy mà chỉ phát ra tiếng gầm gừ trầm uất trong cổ họng. Tiếng mưa bão ngoài trời quá lớn, tiếng sấm sét rầm rập rạch đôi bầu trời sương mù biên thùy dường như đã che khuất mọi giác quan nhạy bén thông thường.
Đột nhiên, một luồng mùi hương quỷ dị lướt qua khứu giác của Hoài An.
Mùi rêu mốc ẩm ướt... Không, đây không phải là mùi của gỗ mục sau mưa bão. Đó là một mùi hăng nhẹ, ngọt lịm nhưng lạnh buốt, giống như mùi của những đóa nấm độc sinh trưởng sâu trong Đầm lầy Độc Sương của Vạn Độc Đường.
"Khứu giác nhận diện độc dược" bẩm sinh di truyền từ người mẹ quá cố Diệp Thục Khuê lập tức kích hoạt trong đại não Hoài An. Đồng tử của anh co rút lại sau tròng kính thạch anh.
"Mê Sương Độc! Kẻ thù đang thổi độc khí qua khe cửa gỗ!"
Hoài An lập tức nín thở. Anh biết rõ, với thể chất phàm nhân yếu ớt của mình, chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ độc khí này, kinh mạch anh sẽ tê liệt hoàn toàn trong vòng ba nhịp thở. Anh nhanh chóng với lấy tách Trà Tĩnh Tâm đã nguội lạnh trên bàn, uống vội một ngụm lớn để giữ cho cuống họng không bị khô rát, đồng thời dùng vạt áo lót tẩm ướt nước trà bịt chặt lấy mũi và miệng.
Anh rút từ bên hông ra chiếc sáo trúc báo động, định bụng thổi mạnh một tiếng để gọi A Lang bộc phát cảnh giới, nhưng ngay khi đưa sáo lên môi, anh chợt nhận ra một ràng buộc tàn nhẫn: Tiếng gió bão rú rít bên ngoài quá mạnh, tần số âm thanh của sáo trúc sẽ bị tiếng mưa quật nát hoàn toàn trước khi kịp truyền ra ngoài hậu viện.
"Phải tự dựa vào bẫy rập của mình thôi."
Hoài An giữ điềm tĩnh cực hạn. Anh cúi người xuống dưới gầm bàn gỗ sồi, lần mò tìm kiếm sợi dây đồng mảnh được ngụy trang tinh xảo dưới chân bàn. Đây là hệ thống kích hoạt bẫy sập lò xo cơ khí ngầm mà anh và bạn nối khố A Sâm đã dành cả buổi chiều để gia cố, rèn đúc bằng quặng sắt chống ma pháp địa nhiệt.
*Phì... Phì...*
Những làn khói độc màu tím nhạt bắt đầu len lỏi qua khe cửa gỗ dày ba tấc, lờ lững bay vào phòng đọc sách. Cánh cửa gỗ đột ngột rung chuyển dữ dội.
*Rắc! Rắc! Cạch!*
Một thanh đoản đao cơ khí bằng thép đen rỉ sét lạnh lùng đâm xuyên qua chốt cửa, các bánh răng trên chuôi đao xoay tròn điên cuồng, cắt đứt hoàn toàn khóa xích sắt bên ngoài. Cánh cửa phòng đọc sách bị đẩy mạnh ra, đổ sập xuống sàn gỗ sồi phát ra một tiếng rầm chói tai.
Hai bóng đen mặc dạ hành y màu chàm sẫm, đeo mặt nạ rết độc bằng gỗ sơn đen lướt nhanh vào phòng như những bóng ma dưới sương mù. Chúng là các sát thủ Đồng Ảnh của chợ đen, tay cầm đoản đao tẩm kịch độc bốc mùi hăng hắc.
Nhưng ngay khi chân của hai tên sát thủ đi đầu vừa chạm xuống tấm sàn gỗ trước cửa, Hoài An đã quyết đoán giật mạnh sợi dây đồng dưới gầm bàn.
*BUM!!! CẠCH!!!*
Những tấm ván gỗ sồi lập tức lật ngược lại. Hệ thống lò xo thép nặng nề bộc phát lực đàn hồi cực đại, giải phóng hai chiếc bẫy kẹp sắt khổng lồ bọc quặng sắt chống ma pháp. Những răng cưa thép sắc bén găm chặt lấy cổ chân của hai tên sát thủ Đồng Ảnh với một lực mạnh hàng trăm cân.
"Á!!!"
Tiếng xương chân gãy rắc và tiếng thét thảm khốc của hai tên sát thủ bị dìm nghẹt trong tiếng sấm sét ngoài trời. Máu tươi loang lổ nhuộm đỏ những trang sách cũ rách nát trên sàn nhà. Chúng quỵ rạp xuống, hoàn toàn bất động dưới sức nặng của bẫy kẹp cơ khí.
"Lũ phế vật vô dụng!"
Một giọng nói tàn nhẫn, khàn đặc vang lên từ phía sau hành lang tối tăm.
Một nam tử trung niên gầy gò, mặc y phục chàm sẫm bám đầy mùi bùn độc bước chậm rãi vào phòng. Mắt trái của hắn đeo một dải băng đen bịt mắt quỷ dị, khuôn mặt xám ngoét không một giọt máu lộ rõ vẻ tàn nhẫn tột cùng. Trên tay hắn là một thanh đại đao cơ khí có gắn ống phun độc khí màu tím nhạt liên tục xoay tròn.
Đó chính là Độc Nhãn Long – phó đà chủ tàn bạo của phân đà Phong Ảnh Các biên thùy, tay sai đắc lực của Lôi Hổ!
Hắn nhìn hai tên thuộc hạ đang quằn quại dưới đất, rồi quay độc nhãn sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Sở Hoài An đang đứng nép sau bệ sách cổ:
"Sở Hoài An, ngươi quả thực khiến ta bất ngờ. Một tên thủ thư phế vật không có lấy một chút nội lực phòng thân, lại có thể dùng bẫy rập cơ khí hạ gục sát thủ của ta. Chu bưu đầu nói không sai, giữ mạng ngươi lại chính là tai họa."
Hoài An lùi lại một bước, lưng chạm sát vào kệ sách cổ chứa tài liệu mật. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, vận dụng kỹ năng "Giữ bình tĩnh cực hạn" để kiểm soát nhịp tim phàm nhân đang đập liên hồi trong lồng ngực:
"Độc Nhãn Long, ngươi là sát thủ Ngân Ảnh cao cấp của Phong Ảnh Các, tự ý nhận huyết sát lệnh của chợ đen từ Chu bưu đầu để ám sát ta. Lôi Hổ đà chủ có biết chuyện này không? Hay ngươi muốn độc chiếm một vạn đồng tiền vàng chợ đen rồi trốn khỏi biên thùy?"
Lời nói của Hoài An đánh thẳng vào tử huyệt tâm lý đố kỵ của Độc Nhãn Long. Hắn khẽ khựng lại, độc nhãn lóe lên một tia dao động dữ dội. Nhưng ngay lập tức, hắn cười gằn đầy điên cuồng:
"Hừ! Tên thư sinh xảo ngôn! Sau khi lấy đầu ngươi và cướp được bản dịch Mật Mã Hoàng Gia, ta sẽ tự mình dâng lên Thân Vương Nhiếp Chính để nhận phong vương! Lôi Hổ hay Phong Ảnh Các thì có là gì?! Chết đi!"
Độc Nhãn Long vung mạnh đại đao cơ khí, luồng độc khí màu tím sẫm bộc phát diện rộng từ ống phun, cuốn theo kiếm khí tàn bạo chém thẳng về phía lồng ngực Hoài An. Kiếm thế quá nhanh, áp lực không khí nóng rực sương độc khiến Hoài An hoàn toàn không thể né tránh.
*VÚT!!!*
Giữa khoảnh khắc sinh tử, một vệt sáng màu lam nhạt lộng lẫy xé toạc màn đêm mưa bão, lướt qua cửa sổ vỡ nát như một tia chớp vô ảnh.
*XOẢNG!!!*
Thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve phát ra kiếm khí Phong Ảnh chớp nhoáng chặn đứng đường đao của Độc Nhãn Long ngay trước ngực Hoài An chỉ vài phân. Những tia lửa cơ khí bắn ra tung tóe, chiếu sáng gương mặt kiều diễm nhưng lạnh lùng sắc bén của Lâm Lạc Y.
Nàng đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, dạ hành y màu đen thêu chỉ bạc khẽ bay trong gió bão. Đôi mắt phượng lạnh lùng trừng lớn, nàng chắn trước che chở cho Hoài An, giọng nói mang theo một sự kiêu ngạo đỏ mặt nhưng đầy sát khí:
"Độc Nhãn Long! Ngươi dám đụng đến người đàn ông hẹn hò của ta ngay trong khuôn viên Tàng Thư Các?! Ngươi chán sống rồi sao?!"
"Lâm Lạc Y?!" Độc Nhãn Long kinh ngạc thốt lên, độc nhãn của hắn co rút lại đầy kiêu ngạo cảnh giác. "Ngươi là Kim Ảnh sát thủ của các, lại dám phản bội đà chủ để bảo vệ một tên phế vật phàm nhân?!"
"Hắn là phu quân hẹn hò của ta! Ai cho phép ngươi chạm vào hắn?!"
Lâm Lạc Y đỏ mặt hét lớn, kiếm khí Phong Ảnh trên thanh đoản kiếm Lạc Vũ bùng phát dữ dội. Nàng sử dụng khinh công vô ảnh lướt nhanh như gió thổi sương mù, chém ra liên hoàn ba chiêu kiếm nhanh đến mức không để lại tàn ảnh vật lý.
*CẠCH! CẠCH! RẮC!!!*
Kiếm quang màu lam nhạt chém đứt đôi thanh đại đao cơ khí của Độc Nhãn Long, chấn động mạnh khiến ống phun độc khí của hắn nổ tung, rò rỉ ra những luồng khói tím tàn phá vách tường gỗ.
Độc Nhãn Long bị kiếm lực chấn văng lùi lại năm bước, miệng phun máu tươi. Hắn hoảng sợ nhìn thanh đao gãy trên tay, rồi điên cuồng tháo chạy ra phía cửa hậu viện hoang phế hòng thoát thân vào sương mù dày đặc.
"Muốn chạy sao?!" Lâm Lạc Y định vung kiếm đuổi theo.
"Lâm tiểu thư! Đừng đuổi bừa!" Hoài An lớn tiếng cảnh báo. "Hắn đang dụ cô vào vùng sương mù độc ngoài hậu viện!"
Độc Nhãn Long điên cuồng lao ra hậu viện hoang phế dưới cơn mưa tầm tã. Nhưng hắn không ngờ rằng, ngay dưới giàn hoa tử đằng hoang phế rậm rạp, Hoài An đã tự tay thiết lập một hệ thống bẫy rập cơ khí ngầm thứ hai chạy bằng linh thạch ma pháp cấp thấp.
*CẠCH!!! XOẢNG!!!*
Một chiếc bẫy sập lò xo cơ khí hạng nặng khác, được chế tạo tinh xảo bọc quặng sắt chống ma pháp địa nhiệt, bất ngờ bật mạnh từ dưới nền đất đóng băng, kẹp chặt lấy chân phải của Độc Nhãn Long.
*RẮC!!!*
"Á!!! Chân của ta!!!"
Độc Nhãn Long gào thét thảm khốc tột cùng. Xương chân phải của hắn bị răng cưa thép nặng nề kẹp nát hoàn toàn, máu tươi tuôn ra xối xả hòa lẫn vào nước mưa buốt giá. Hắn ngã quỵ xuống bùn đất sương mù, đau đớn quằn quại không thể di chuyển.
Hoài An khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, bước chậm rãi ra ban công tầng hai dưới sự bảo vệ sát sao của Lâm Lạc Y. Vai trái của anh khẽ nhói đau – trong lúc hỗn loạn, một mảnh ám khí độc tiêu từ vụ nổ đao cơ khí của Độc Nhãn Long đã sượt nhẹ qua vai anh, khiến kinh mạch vai trái bắt đầu có cảm giác tê rát nhẹ do nhiễm độc tố ma pháp.
Nhìn thấy Hoài An bước ra, Độc Nhãn Long ngước độc nhãn đầy tơ máu nhìn lên, khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng vì đau đớn và hận thù tột độ. Hắn biết mình đã rơi vào đường cùng, không thể sống sót rời khỏi đây.
"Sở Hoài An... Tên phế vật xảo quyệt... Ta có chết cũng phải kéo ngươi đi cùng!!!"
Độc Nhãn Long gào thét điên loạn. Hắn dùng chút nội lực tàn tạ cuối cùng kích hoạt chốt cơ quan ẩn giấu sâu dưới cổ tay áo trái bọc giáp da.
*CẠCH! VÚT!!!*
Một mũi tên ám khí kịch độc màu đen kịt, tỏa ra luồng khói tím tàn tạ của kịch độc Vạn Độc Đường, bắn vút ra ở cự ly gần chưa đầy mười mét, nhắm thẳng vào trái tim phàm nhân yếu ớt của Sở Hoài An!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!