Mưu Kế Ly Gián Quan Trường
Tiếng xích sắt cơ khí va chạm loảng xoảng trong căn phòng đọc sách nhỏ tầng hai Tàng Thư Các vang lên như một khúc nhạc tử thần giữa buổi sớm sương mù biên thùy dày đặc. Luồng hơi lạnh tỏa ra từ thanh đoản kiếm Lạc Vũ của Lâm Lạc Y trên xà nhà gỗ mun khiến nhiệt độ phòng đột ngột giảm sâu, làm những giọt sương bám trên cửa kính ngưng tụ thành những vệt băng mỏng quỷ dị. Chu bưu đầu – gã trưởng ty tuần bắt biến chất với khuôn mặt đầy thịt mỡ xảo quyệt – vẫn đang vung mạnh chiếc còng tay cơ khí bọc sắt, cười khẩy đầy đắc ý khi nghĩ rằng con mồi phế vật trước mặt đã hoàn toàn nằm trong tầm tay của mình.
Sở Hoài An khẽ ngước mắt lên bóng tối của xà nhà. Dưới tròng kính thạch anh ma pháp của chiếc kính gọng tròn cổ điển, anh nhìn thấy rõ từng sợi tóc đuôi ngựa cao buộc dải lụa đỏ của Lâm Lạc Y đang khẽ lay động theo sát khí. Ngón tay thon thả của nàng đã siết chặt chuôi kiếm, chỉ cần một phân nữa thôi, kiếm khí Phong Ảnh chớp nhoáng sẽ lấy đầu Chu bưu đầu ngay tại chỗ.
Không được để nàng ra tay! Hoài An biết rõ, nếu máu của quan quân triều đình nhuộm đỏ Tàng Thư Các hôm nay, vỏ bọc hợp pháp của anh sẽ tan tành mây khói. Anh khẽ thở ra một hơi thật nhẹ, vận dụng Thuật ngụy trang cảm xúc mà lão thủ thư Tần đã truyền dạy. Lồng ngực anh khẽ phập phồng theo một nhịp điệu rập khuôn, nhịp tim phàm nhân vốn đang dồn dập vì sợ hãi bỗng chốc dịu xuống, phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Anh đưa tay phải lên, khẽ nháy mắt hướng về phía xà nhà tối tăm, đồng thời dùng ngón tay thực hiện một động tác ấn xuống thật khẽ – ký hiệu mật mà chỉ anh và Lâm Lạc Y hiểu được trong những buổi hẹn hò thử nghiệm món ăn mới tại hậu viện.
Nhận được tín hiệu, kiếm khí màu lam nhạt trên xà nhà khẽ khựng lại rồi từ từ tiêu tán vào bóng tối sương mù. Lâm Lạc Y cắn nhẹ môi dưới, kìm nén cơn giận dữ kiêu ngạo của mình, tiếp tục ẩn mình như một hộ vệ bóng tối trung thành.
Hoài An quay sang nhìn thẳng vào mắt Chu bưu đầu, nụ cười thư sinh điềm tĩnh bất biến trên môi:
"Chu bưu đầu, xích sắt này của phủ quan quả thực nặng nề. Nhưng trước khi bưu đầu khóa tay ta, ta muốn hỏi một câu. Tri phủ đại nhân có biết bưu đầu dẫn theo hai mươi lính tuần biên trang bị súng hơi cơ khí đến bao vây Tàng Thư Các hoàng gia vào sáng sớm thế này không?"
Chu bưu đầu khựng lại, chiếc còng tay cơ khí dừng lại cách cổ tay Hoài An chỉ vài phân. Hắn nheo đôi mắt ti hí, hừ lạnh:
"Sở phế vật, ngươi bớt dùng tri phủ đại nhân ra dọa ta! Việc truy bắt kẻ trộm cổ vật hoàng gia là nhiệm vụ khẩn cấp, Tuần Ty phủ có quyền tiền trảm hậu tấu!"
"Tiền trảm hậu tấu?" Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn, giọng nói ôn tồn nhưng mang theo một sức ép tâm lý cực lớn. "Theo luật pháp hoàng triều Long Khánh, Tàng Thư Các là cơ quan lưu trữ trực thuộc ngự tiền, thủ thư mang học vị hoàng gia. Nếu bưu đầu bắt giữ ta mà không có văn bản lệnh bắt đóng dấu đỏ chính thức của Vương tri phủ, lính tuần gác cửa bên ngoài sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ nghĩ bưu đầu đang vượt quyền mưu phản, tự ý bắt giữ quan viên để tống tiền riêng. Tội danh này, liệu năm vạn đồng tiền vàng của Lôi Hổ có đủ để mua mạng cho cả gia đình bưu đầu không?"
Những lời nói của Hoài An như những nhát búa gõ thẳng vào tử huyệt tâm lý của Chu bưu đầu. Toán lính tuần gác cửa xung quanh nghe đến hai chữ "mưu phản" và "vượt quyền" liền xôn xao, tay cầm súng hơi khẽ run rẩy. Chúng chỉ là những binh lính nghèo khổ ăn lương triều đình, không ai muốn gánh tội danh diệt môn vì lòng tham riêng của cấp trên.
Chu bưu đầu mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, khuôn mặt vặn vẹo đầy tức tối. Hắn biết rõ lệnh bắt này hoàn toàn là giả, do hắn tự ý làm theo thỏa thuận ngầm với Lôi Hổ hòng chiếm đoạt Bản dịch Mật Mã Hoàng Gia (Chương 1) để lập công với Thân Vương Nhiếp Chính. Hắn không ngờ một tên thư sinh trói gà không chặt lại có thể nắm vững luật pháp triều đình và đọc vị được nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn nhanh đến thế.
"Ngươi... tên phế vật xảo quyệt!" Chu bưu đầu nghiến răng kèn kẹt, thu xích sắt lại nhưng giọng nói vẫn đầy hung tợn để giữ thể diện. "Được! Ta nể tình Sở gia từng là học sĩ hoàng gia, hôm nay sẽ không giam ngươi vào đại lao huyện. Nhưng để tránh ngươi tẩu tán tang vật, ta ra lệnh giam lỏng ngươi ngay tại căn phòng đọc sách này! Toàn bộ thư viện sẽ bị nội bất xuất ngoại bất nhập cho đến khi ta điều tra rõ ràng!"
"Đa tạ bưu đầu đã thấu tình đạt lý," Hoài An khẽ cúi đầu chào, phong thái vẫn nhã nhặn như một học sĩ thực thụ.
Chu bưu đầu hậm hực vung tay, ra lệnh cho toán lính tuần rút ra ngoài phòng, khóa chặt cửa gỗ dày ba tấc bằng một ổ khóa cơ khí hạng nặng và bố trí lính gác nghiêm ngặt ở hành lang. Tiếng bước chân nặng nề xa dần, trả lại sự tĩnh lặng ngột ngạt cho căn phòng đọc sách nhỏ bám đầy bụi bặm.
*Vút.*
Một bóng đen thon thả lướt xuống từ xà nhà nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Lâm Lạc Y đứng trước mặt Hoài An, đôi mắt phượng đỏ hồng vì phẫn nộ, nàng vung thanh đoản kiếm Lạc Vũ phát ra ánh sáng lam nhạt, chém mạnh vào khoảng không:
"Sở Hoài An! Tại sao ngươi lại ngăn ta? Gã bưu đầu béo mập đó dám dùng xích sắt cơ khí nhắm vào ngươi! Ta chỉ cần ba chiêu kiếm là có thể chém đứt đầu hắn và lũ lính tuần biến chất kia để bảo vệ ngươi!"
Hoài An nhìn gương mặt kiều diễm đang đỏ bừng vì giận dữ của nàng, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Anh nhẹ nhàng bước tới, rút chiếc khăn tay sạch trong túi áo, khẽ khàng lau đi vệt bụi bặm bám trên bả vai dạ hành y của nàng. Hành động chu đáo, dịu dàng ấy khiến Lâm Lạc Y khẽ khựng lại, sát khí lạnh lùng trên người nàng lập tức tan biến, thay vào đó là một sự ngượng ngùng đỏ mặt đặc trưng của một cô gái kiêu ngạo.
"Lâm tiểu thư, nếu cô giết họ, Tàng Thư Các sẽ bị triều đình san bằng trong nháy mắt. Chúng ta sẽ trở thành tội phạm truy nã, không thể tiếp tục ẩn náu để giải mã phần tiếp theo của mật thư," Hoài An ôn tồn giải thích, ánh mắt dưới tròng kính tròn đầy vẻ thông tuệ. "Hơn nữa, ta đã có kế hoạch bẻ gãy gọng kìm pháp lý của Chu bưu đầu mà không cần dùng đến một giọt máu."
"Kế hoạch gì?" Lâm Lạc Y tò mò, khẽ cất đoản kiếm vào vỏ.
Hoài An mỉm cười, bước đến bàn viết, trải rộng một tờ giấy tuyên thành nhỏ. Anh khẽ đẩy gọng kính, kích hoạt năng lực Thần Kỳ Trí Nhớ (Hyperthymesia) để tái hiện lại bức thư mật của cha Sở Hoài Nam để lại và các tài liệu lưu trữ về Vương tri phủ mà anh đã đọc thuộc lòng.
Anh biết rõ Vương tri phủ là một quan viên chính trực nhưng cực kỳ nhát gan. Điều ông ta sợ nhất là Thân Vương Nhiếp Chính nghi ngờ lòng trung thành của mình, và điều ông ta thèm khát nhất là duy trì sự ổn định tại trấn biên thùy để giữ vững ghế quan trường. Trong khi đó, Lôi Hổ – đà chủ Phong Ảnh Các – lại đang ngấm ngầm cấu kết với mật thám hoàng gia để chiếm đoạt Mật Mã Hoàng Gia hòng lập công riêng.
Hoài An cầm bút lông ngòi sắt cơ khí, nhanh chóng viết một bức thư mật bằng nét chữ hành thư phóng khoáng nhưng sắc sảo. Trong thư, anh không hề kêu oan cho bản thân, mà sử dụng mưu lược ly gián chính trị cực kỳ hiểm hóc. Anh vạch trần việc Lôi Hổ đang ngấm ngầm thu mua linh thạch ma pháp và quặng chống ma pháp tại phố thợ rèn Thiết Giáp Môn để chế tạo vũ khí hạng nặng, đồng thời giải mã chương đầu tiên của mật thư cổ hòng tìm kiếm kho báu cơ khí tối cổ dưới lòng đất để "tự lập vương" tại biên thùy, hoàn toàn bỏ qua quyền lực của tri phủ phủ quan huyện biên thùy.
"Ngươi đang vu khống Lôi Hổ muốn tự lập làm vua?" Lâm Lạc Y kinh ngạc khi đọc lướt qua bức thư. "Hắn tuy tàn bạo nhưng làm sao dám phản nghịch triều đình?"
"Vương tri phủ không cần biết Lôi Hổ có thực sự phản nghịch hay không," Hoài An giải thích, ánh mắt lóe lên một tia xảo quyệt của một quân sư bóng tối. "Chỉ cần nghe đến hai chữ 'tự lập vương' và việc Lôi Hổ tự ý chế tạo vũ khí cơ khí vượt qua quyền kiểm soát của phủ quan, Vương tri phủ sẽ hoảng sợ tột độ. Ông ta sẽ hiểu rằng, nếu để Lôi Hổ cướp được mật thư và chế tạo khôi lỗi cơ khí thành công, chiếc ghế tri phủ của ông ta sẽ bay mất, thậm chí cả gia tộc sẽ bị triều đình tru di vì tội dung túng cho phản loạn. Ông ta bắt buộc phải ra tay dẹp loạn để tự bảo vệ mình."
Lâm Lạc Y nhìn Hoài An bằng ánh mắt đầy thán phục. Người đàn ông phàm nhân yếu ớt này, không có một chút nội lực phòng thân, nhưng lại có thể dùng một ngòi bút để điều khiển cả một bàn cờ chính trị quan trường đấu đá nhau.
"Nhưng làm thế nào ngươi gửi được bức thư này ra ngoài khi phòng đọc sách đã bị khóa chặt và canh gác nghiêm ngặt?" Lâm Lạc Y hỏi, khẽ chỉ tay ra phía cửa gỗ.
"Tiểu Đậu Tử sẽ là người giúp chúng ta," Hoài An mỉm cười đầy tự tin.
Khoảng một canh giờ sau, sương mù ngoài cửa sổ vẫn dày đặc, tiếng động cơ hơi nước của thị trấn biên thùy gầm rú vọng lại từ xa. Từ hành lang gỗ tầng hai, tiếng bước chân lẹp xẹp quen thuộc vang lên.
"Tránh ra! Tránh ra! Ta đến mang cơm sáng cho Sở thủ thư!"
Giọng nói lanh lọi, khôn ngoan của Tiểu Đậu Tử vang lên đầy hống hách. Nó mặc bộ y phục thủ thư nhỏ màu xám sờn cũ, hai tay bưng một chiếc Hộp cơm ma pháp giữ nhiệt bằng gỗ thông dệt tơ ma pháp – món quà sơ khai do Diệp Vũ gửi tặng Hoài An từ kinh thành.
"Đứng lại!" Tiếng quát lớn của Mã Bưu – tên lính tuần biên biến chất đang gác cửa – vang lên đầy cảnh giác. Hắn vung súng hơi cơ khí chặn đường. "Bưu đầu có lệnh, không ai được phép tiếp cận Sở Hoài An!"
"Ôi chao, Mã ca ca!" Tiểu Đậu Tử lập tức thay đổi sắc mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn nịnh nọt cười híp mắt. Nó khéo léo nghiêng người, che khuất tầm nhìn của các lính tuần khác, rồi lén lút dúi vào tay Mã Bưu một bầu rượu nhỏ bọc da hổ tỏa ra mùi thơm nồng nàn. "Đây là rượu ngon tự ủ bằng thảo dược định thần của Sở thủ thư đấy. Trời sáng sớm sương mù lạnh giá thế này, Mã ca ca uống một ngụm cho ấm người. Tiểu đệ chỉ vào đưa bát cháo ấm rồi ra ngay, làm sao có thể giúp hắn trốn thoát được?"
Mã Bưu ngửi thấy mùi rượu ngon ngào ngạt, nước bọt khẽ nuốt ực một cái. Hắn nhìn quanh hành lang vắng vẻ, nhanh chóng giấu bầu rượu vào giáp da, rồi hừ lạnh gõ cộc cộc vào ổ khóa cơ khí:
"Nhanh lên! Chỉ có năm mươi nhịp thở thôi đấy! Nếu bưu đầu quay lại phát hiện, ta sẽ lột da ngươi!"
*Cạch.*
Cửa gỗ mở ra một khe nhỏ đủ cho Tiểu Đậu Tử lách người vào phòng. Nó nhanh chóng đóng chặt cửa lại, đôi mắt thông minh lém lỉnh đảo quanh phòng rồi chạy thẳng đến bên giường tre nơi Hoài An đang ngồi.
"Sư phụ! Con mang cơm đến cho người đây!" Tiểu Đậu Tử thì thầm, nhanh tay mở nắp Hộp cơm ma pháp giữ nhiệt.
Bên trong hộp cơm, bát cháo ấm nấu từ gạo thơm sương mù và thảo dược vẫn đang tỏa khói nghi ngút, tỏa ra hương thơm ngọt thanh xoa dịu thần kinh. Hoài An không thèm nhìn bát cháo, anh nhanh chóng thò tay xuống đáy hộp cơm, khẽ ấn vào một chốt lò xo cơ khí siêu nhỏ ẩn dưới lớp gỗ thông. Một ngăn bí mật mỏng như tờ giấy hiện ra dưới đáy hộp cơm dệt tơ ma pháp.
Hoài An nhét bức thư mật đã gấp gọn vào ngăn bí mật, rồi đóng chốt lại hoàn hảo. Anh vỗ vai Tiểu Đậu Tử, dặn dò bằng giọng nói cực kỳ nghiêm túc:
"Tiểu Đậu Tử, con mang hộp cơm này ra ngoài, chạy thẳng đến cửa sau của phủ tri phủ. Hãy tìm cách giao tận tay hộp cơm này cho Vương tri phủ đại nhân. Hãy nói với ông ta đây là món canh sâm định thần do Sở gia hiến tặng để chữa trị chứng mất ngủ của ông ta. Nhớ kỹ, không được để bất kỳ ai của Tuần Ty phủ hay Phong Ảnh Các phát hiện!"
"Sư phụ yên tâm! Con đi bằng đường ngõ tối khu ổ chuột, quỷ thần cũng không bắt được con!" Tiểu Đậu Tử gật đầu đầy kiên định, nhanh chóng đậy nắp hộp cơm lại rồi lách người ra ngoài phòng.
Cánh cửa gỗ dày cộm lại đóng sầm lại, ổ khóa cơ khí vang lên tiếng cạch lạnh lẽo. Hoài An đứng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Đậu Tử biến mất vào màn sương mù xám xịt ngoài ngõ tối. Anh khẽ siết chặt nắm tay phàm nhân của mình. Quân cờ đầu tiên đã đi, giờ là lúc anh phải đối mặt trực diện với gã bưu đầu tham lam để kéo dài thời gian.
Khoảng nửa canh giờ sau, tiếng ổ khóa cơ khí lại vang lên rầm rập. Chu bưu đầu vung mạnh trường đao sắt bản lớn, dẫn theo hai tên lính tuần bặm trợn bước vào phòng đọc sách nhỏ. Gương mặt thịt mỡ của hắn đầy vẻ nôn nóng và tàn nhẫn, tay cầm một tờ giấy tuyên thành viết sẵn chữ đen mực đậm.
"Sở Hoài An!" Chu bưu đầu đập mạnh tờ giấy xuống bàn gỗ sồi sứt sẹo, phát ra một tiếng rầm chói tai. "Ta không có thời gian chơi trò mèo vờn chuột với ngươi nữa! Đây là tờ giấy tự thú nhận tội trộm cắp cổ vật hoàng gia. Ký tên và điểm chỉ vào đây cho ta!"
Hoài An nhìn tờ giấy tự thú, khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn thản nhiên:
"Chu bưu đầu, nếu ta ký vào đây, ta sẽ bị khép vào tội chết. Bưu đầu nghĩ ta ngốc đến mức tự tay dâng mạng sống của mình cho người khác sao?"
"Ngươi không ký?" Chu bưu đầu cười khẩy đầy điên cuồng, vung mạnh chiếc còng tay cơ khí bọc sắt lên cao, các bánh răng đồng thau quay tít tỏa ra luồng ma năng xích sắt màu xám đen quỷ dị. "Nếu ngươi không ký, ta sẽ ra lệnh cho thuộc hạ dùng hình tra tấn ngay tại đây! Ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương phàm nhân yếu ớt của ngươi, xem cái miệng thư sinh của ngươi còn cứng được bao lâu! Đừng hy vọng có ai đến cứu ngươi, Tàng Thư Các này đã bị ta phong tỏa hoàn toàn rồi!"
Sát khí bộc phát dữ dội từ người Chu bưu đầu. Trên xà nhà gỗ tối tăm, Lâm Lạc Y khẽ nghiến răng, thanh đoản kiếm Lạc Vũ đã rút ra khỏi vỏ hoàn toàn, ánh sáng lam nhạt của kiếm khí Phong Ảnh bắt đầu dao động mạnh mẽ, sẵn sàng phóng xuống xuyên thủng yết hầu của Chu bưu đầu.
Hoài An vẫn giữ nhịp tim điềm tĩnh tuyệt đối nhờ thuật ngụy trang cảm xúc. Anh khẽ đẩy kính gọng tròn cổ điển, nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đầy lòng tham của Chu bưu đầu, chậm rãi phân tích:
"Chu bưu đầu, ngươi thực sự nghĩ rằng sau khi ta chết hoặc giao nộp mật thư, Lôi Hổ sẽ để cho ngươi sống sót rời khỏi biên thùy sao? Ngươi biết quá nhiều về âm mưu của hắn. Lôi Hổ cấu kết với mật thám hoàng gia để tự lập vương, việc hắn diệt khẩu một gã bưu đầu biến chất như ngươi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Ngươi đang tự tay thắt thòng lọng vào cổ mình đấy."
Chu bưu đầu khựng lại, đồng tử khẽ co rút vì kinh ngạc và sợ hãi. Lời nói của Hoài An đã chạm đúng vào nỗi lo sợ thầm kín nhất trong lòng hắn. Nhưng sự điên cuồng và lòng tham đã làm mờ mắt hắn, hắn gầm lên đầy phẫn nộ:
"Câm miệng! Tên phế vật xảo ngôn! Hôm nay ta sẽ đánh chết ngươi trước!"
Chu bưu đầu vung mạnh xích sắt cơ khí bọc sắt, định quất thẳng vào ngực Hoài An.
*RẦM!!!*
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang dội từ tầng một Tàng Thư Các. Cánh cửa gỗ chính của thư viện bị một lực lượng khổng lồ phá hủy, vỡ vụn thành trăm mảnh. Tiếng động cơ hơi nước gầm rú dữ dội, tiếng bước chân rầm rập của hàng chục binh lính bọc giáp sắt nặng nề vang lên từ hành lang cầu thang.
"Vương tri phủ đại nhân tới!!! Kẻ nào dám làm càn, giết không tha!"
Giọng nói uy nghiêm, dõng dạc của ngự tiền cận vệ vang lên dẹp tan mọi tiếng ồn trong thư viện.
Chu bưu đầu khựng lại, chiếc còng tay cơ khí rơi bịch xuống sàn gỗ ẩm ướt. Mặt hắn lập tức tái nhợt như tro tàn, đôi chân run rẩy không ngừng khi nhìn thấy một đoàn người mặc quan phục uy nghiêm đang tiến vào phòng đọc sách nhỏ.
Dẫn đầu đoàn người là một người đàn ông trung niên béo mập, mặc quan phục màu lục nhạt thêu chim hạc tinh xảo – biểu tượng của Tri phủ biên thùy. Gương mặt ông ta lúc này đang xám ngoét vì tức giận, đôi mắt quắc thước chứa đựng một sự sợ hãi tột độ đang nhìn chằm chằm vào Chu bưu đầu.
Đó chính là Vương tri phủ đại nhân!
Đi bên cạnh ông ta là hai mươi cận vệ hoàng gia bọc giáp sắt nặng nề, tay cầm súng hơi cơ khí hạng nặng tỏa ra luồng khói xám phì phì đầy uy hiếp. Tiểu Đậu Tử khôn ngoan đang nép sau lưng tri phủ, khẽ nháy mắt tinh nghịch hướng về phía Hoài An.
"Vương... Vương tri phủ đại nhân!" Chu bưu đầu quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy không thành tiếng. "Sao đại nhân lại thân hành đến cái nơi hoang phế này vào sáng sớm thế này? Hạ quan đang... đang truy bắt kẻ trộm cổ vật hoàng gia..."
"Bốp!!!"
Một cái tát trời giáng từ Vương tri phủ khiến Chu bưu đầu ngã nhào ra sàn gỗ, khóe miệng rỉ máu tươi. Vương tri phủ run rẩy chỉ tay vào mặt hắn, giọng nói thét lên đầy phẫn nộ:
"Tên khốn kiếp tham lam biến chất! Ai cho phép ngươi tự ý dẫn binh bao vây Tàng Thư Các hoàng gia? Ai cho phép ngươi vu khống thủ thư hoàng gia khi chưa có dấu ấn đỏ lệnh bắt của ta?! Ngươi muốn kéo cả gia tộc ta vào tội mưu phản phản nghịch triều đình sao?!"
Chu bưu đầu ôm lấy khuôn mặt sưng tấy, hoang mang tột độ:
"Đại nhân... hạ quan chỉ là vì triều đình... tang vật bình ngọc hoàng gia..."
"Câm miệng!" Vương tri phủ giật lấy chiếc bình ngọc từ tay lính tuần, ném mạnh xuống đất vỡ tan tành. "Chiếc bình ngọc giả mạo dệt bụi than đá này mà dám gọi là cổ vật hoàng gia sao? Bức thư mật của thủ thư Sở đã vạch trần toàn bộ dã tâm của ngươi và Lôi Hổ! Các ngươi dám ngấm ngầm chế tạo vũ khí cơ khí, giải mã mật thư để tự lập vương tại biên thùy, mưu đồ phản nghịch triều đình!"
Chu bưu đầu nghe đến hai chữ "tự lập vương" thì đầu óc nổ tung, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn hiểu rằng, âm mưu ly gián chính trị của Hoài An đã hoàn toàn bẻ gãy gọng kìm pháp lý của hắn. Vương tri phủ vì bảo vệ chiếc ghế quan trường và tính mạng của bản thân trước sự nghi kỵ của Thân Vương Nhiếp Chính, bắt buộc phải ra tay tiêu diệt hắn để chứng minh lòng trung thành.
"Lính đâu!" Vương tri phủ vung tay ra lệnh đầy quyết đoán. "Tước binh quyền của Chu bưu đầu ngay lập tức! Đình chỉ chức vụ trưởng ty tuần bắt và giam giữ hắn vào đại lao phủ để tra khảo về tội cấu kết với Phong Ảnh Các phản nghịch! Toàn bộ lính tuần biên lập tức rút khỏi Tàng Thư Các!"
"Đại nhân tha mạng! Đại nhân oan uổng quá!" Chu bưu đầu gào thét thảm thiết khi bị hai cận vệ hoàng gia bọc giáp nặng nề lôi xềnh xệch ra ngoài hành lang gỗ.
Toán lính tuần biên biến chất bên ngoài cũng nhanh chóng hạ súng hơi, run rẩy rút lui theo mệnh lệnh của tri phủ tối cao địa phương. Gọng kìm pháp lý bao vây thư viện đã bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc bằng trí tuệ ly gián chính trị của một phàm nhân.
Vương tri phủ quay sang nhìn Sở Hoài An, sắc mặt khẽ dịu lại nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ kiêng dè trước trí tuệ xuất sắc của vị thủ thư trẻ tuổi. Ông khẽ cúi đầu chào xã giao:
"Sở thủ thư, hôm nay bản phủ đã làm sáng tỏ vụ án, trả lại sự trong sạch cho ngươi và Tàng Thư Các. Mong ngươi nể tình Sở gia và bản phủ có giao tình cũ mà giữ kín chuyện này, không tấu trình lên kinh thành."
"Tri phủ đại nhân chính trực anh minh, Sở Hoài An vô cùng kính trọng," Hoài An khẽ cúi đầu đáp lễ, giọng nói nhã nhặn. "Chuyện ở biên thùy này, ta tự biết giữ mồm giữ miệng để bảo vệ sự yên bình của địa phương."
Vương tri phủ gật đầu đầy hài lòng, nhanh chóng dẫn theo cận vệ hoàng gia rút khỏi thư viện để chuẩn bị cho cuộc càn quét Phong Ảnh Các phân đà biên thùy.
Tàng Thư Các hoang phế trở lại sự yên tĩnh vốn có của nó dưới màn sương mù xám xịt. Từ trên xà nhà gỗ tối tăm, Lâm Lạc Y lướt xuống, đứng bên cạnh Hoài An, đôi mắt phượng nhìn anh đầy thán phục và dịu dàng chân thành. Nàng khẽ đỏ mặt nói:
"Sở Hoài An, ngươi quả thực là một tên thư sinh đáng sợ nhất mà ta từng gặp."
Hoài An khẽ mỉm cười, định lên tiếng đáp lại thì bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ cửa sổ thổi mạnh vào phòng. Chú chó hoang A Lang từ dưới sảnh chạy lên, phát ra tiếng gầm gừ trầm uất đầy cảnh báo hướng về phía ngõ tối ngoài thư viện.
Ở phía xa, Chu bưu đầu sau khi bị lôi ra khỏi thư viện, lợi dụng sự sơ hở của cận vệ đã lén lút trốn thoát vào ngõ tối. Gương mặt hắn vặn vẹo đầy điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu vì nhục nhã và hận thù tột độ. Hắn nghiến răng rủa sả:
"Sở Hoài An! Ngươi dám dùng tri phủ để tước binh quyền của ta! Nếu luật pháp triều đình không thể giết ngươi, ta sẽ dùng thế giới ngầm vô luật pháp!"
Hắn móc từ trong túi áo ra một tấm thẻ bài màu đen có khắc hình một con rết độc – tín vật liên lạc của Ám Minh Sát Điện chợ đen. Hắn thề sẽ bán đứng toàn bộ hành tung và bí mật mật thư của Hoài An cho các sát thủ tự do chợ đen tàn bạo nhất biên thùy để lấy đầu anh ngay trong đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!