Nhạc nềnMemories6

Gọng Kìm Pháp Lý Và Lòng Tham

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của trấn biên thùy chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp thực sự. Nó luôn bị che lấp bởi một màn sương mù độc tính màu xám tro, ẩm ướt và nồng nặc mùi than đá rò rỉ từ những đường ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy dọc các con phố cổ.


Bên trong căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai Tàng Thư Các, Sở Hoài An khẽ thở dài khi nhìn xuống bàn tay trái quấn băng gạc trắng của mình. Vết rạch nông ở lòng bàn tay – cái giá mà anh phải trả đêm qua để lấy máu phàm nhân làm chất dẫn y lý trung hòa hàn độc bạo tẩu cho Dạ Tuyết – vẫn còn nhức nhối sau mỗi nhịp đập của trái tim.


Đêm qua quả thực là một cơn ác mộng ngọt ngào nhưng nghẹt thở. Anh đã phải dùng đến từng phân lượng trí tuệ cảm xúc, tài nấu ăn và cả chiếc đồng hồ cơ khí bỏ túi để điều phối một lịch trình hẹn hò đa tầng chồng chéo, giữ cho Lâm Lạc Y kiêu ngạo và Dạ Tuyết lạnh lùng không bộc phát kiếm khí san bằng cả thư viện hoang phế này. Dù tạm thời xoa dịu được hai cỗ máy giết người Kim Ảnh, Hoài An biết rõ thế cân bằng ấy mỏng manh như một sợi tơ nhện giăng trước gió bão.


Trên chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo, Bản dịch Mật Mã Hoàng Gia (Chương 1) được viết bằng mực chu sa trên lớp da dê cổ vẫn đang mở rộng. Những ký tự cổ đại được giải mã hé lộ những góc khuất tàn khốc về thảm án diệt môn của các gia tộc trung thần năm xưa. Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, định bụng sẽ giấu cuốn sổ tay da dê này vào ngăn bí mật dưới bệ thờ tổ tiên Sở gia trước khi trời sáng hẳn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đột nhiên, tiếng đập cửa dồn dập và thô bạo vang lên từ tầng một, làm rung chuyển cả những kệ sách cổ bám đầy bụi bặm. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng bước chân nặng nề của những đôi ủng da bọc thép dậm rầm rập xuống sàn gỗ sồi sến rách.


"Mở cửa! Tuần Ty phủ thi hành công vụ! Kẻ nào dám trì hoãn sẽ bị khép vào tội kháng chỉ!"


Giọng nói ồm ồm, hách dịch vang lên đầy uy hiếp. Hoài An khẽ biến sắc. Anh nhanh chóng gấp bản dịch da dê lại, nhét vội vào túi áo trong sát ngực, rồi khẽ điều hòa hơi thở sâu để giảm nhịp tim phàm nhân xuống mức tối thiểu bằng phương pháp thở tĩnh tâm mà lão Tần đã dạy.


Chưa đầy ba mươi giây sau, cánh cửa gỗ phòng đọc sách bị một lực lượng thô bạo đạp tung. Một toán lính tuần biên bọc giáp sắt nhẹ, tay cầm súng hơi cơ khí đồng loạt ập vào, họng súng đen ngòm khóa chặt mọi góc phòng. Dẫn đầu toán quân là một người đàn ông trung niên thô kệch, khuôn mặt đầy thịt mỡ xảo quyệt và bộ ria mép bám đầy tàn thuốc lá. Hắn mặc sắc phục bưu đầu màu xám đen của Tuần Ty phủ trấn biên thùy, hông đeo một thanh trường đao sắt bản lớn kêu lạch cạch theo mỗi bước đi.


Đó chính là Chu bưu đầu – trưởng ty tuần bắt biến chất nổi tiếng tham lam tại địa phương.


"Chu bưu đầu," Hoài An giữ vẻ mặt điềm tĩnh của một thư sinh vô hại, khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi của một thủ thư hoàng gia cấp thấp. "Không biết sáng sớm thế này, Tuần Ty phủ dẫn theo trọng binh đến Tàng Thư Các hoang phế này là có chỉ thị gì của triều đình?"


Chu bưu đầu hừ lạnh một tiếng, đôi mắt ti hí đảo quanh phòng đọc sách nhỏ, dừng lại một giây trên vết băng gạc rỉ máu trên tay trái của Hoài An, rồi cười khẩy đầy ác ý:


"Sở thủ thư, ngươi đừng có giả vờ thanh cao trước mặt ta. Đêm qua, kho bảo vật của phủ tri huyện bị kẻ trộm đột nhập, đánh cắp một chiếc Bình ngọc hoàng gia vô giá do hoàng đế ban tặng. Theo mật báo của dân chúng, kẻ trộm đã chạy trốn về hướng đông và lẩn trốn vào Tàng Thư Các. Ta ra lệnh khám xét toàn bộ thư viện!"


"Vu khống!" Lão bộc A Phúc từ phía sau run rẩy bước lên, gương mặt già nua tái nhợt vì sợ hãi nhưng vẫn cố che chở cho thiếu gia. "Thiếu gia nhà ta cả đêm qua đều ở trong phòng đọc sách nghiên cứu sử liệu cổ, làm sao có thể đi trộm cắp cổ vật hoàng gia? Các người không được ngậm máu phun người!"


"Lão già câm miệng!" Chu bưu đầu quát lớn, vung tay ra hiệu. "Khám xét cho ta! Bất kỳ ngóc ngách nào cũng không được bỏ qua!"


Toán lính tuần lập tức lao vào lục soát một cách thô bạo. Chúng gạt đổ các chồng sách cổ, giẫm đạp lên những trang giấy da dê vô giá, cố tình tạo ra sự hỗn loạn tột cùng. Hoài An đứng im lặng, đôi mắt dưới tròng kính thạch anh ma pháp quan sát kỹ lưỡng biểu cảm của từng tên lính. Anh nhận ra hành vi của chúng không giống như đang tìm kiếm một vật phẩm bị giấu, mà giống như đang biểu diễn một vở kịch được dàn dựng sẵn.


"Báo cáo bưu đầu! Tìm thấy rồi!"


Một tên lính tuần reo lên, lôi từ phía sau kệ sách cấm ở góc tối ra một chiếc bình ngọc bích chạm khắc hoa văn phượng hoàng tinh xảo, tỏa ra ánh sáng ôn nhuận dưới sương mù. Chiếc bình ngọc được đặt một cách lộ liễu ngay trên một chồng sách cũ.


Chu bưu đầu cười lớn đầy đắc ý, bước đến giật lấy chiếc bình ngọc rồi chỉ thẳng vào mặt Hoài An:


"Sở Hoài An! Tang chứng vật chứng rành rành! Ngươi còn gì để chối cãi? Tội trộm cắp cổ vật hoàng gia là tội tru di tam tộc!"


Hoài An khẽ thở dài trong lòng. Anh biết rõ đây là một cái bẫy hoàn hảo do Lôi Hổ – đà chủ Phong Ảnh Các – đứng sau dàn dựng. Lôi Hổ đã mất kiên nhẫn sau những đợt ám sát thất bại của sát thủ cấp thấp, nên đã dùng tiền bạc và quyền lực công để ép anh vào đường cùng, hòng buộc anh phải giao ra Bản dịch Mật Mã Hoàng Gia (Chương 1) để đổi lấy mạng sống.


"Chu bưu đầu," Hoài An khẽ đẩy kính gọng tròn cổ điển, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến kỳ lạ. "Ta có thể xem chiếc bình ngọc đó một chút được không?"


"Ngươi còn muốn giở trò gì?" Chu bưu đầu hếch cằm, nhưng vẫn đưa chiếc bình ngọc ra trước mặt anh để thể hiện sự uy nghiêm.


Hoài An tập trung tinh thần vào tròng kính thạch anh ma pháp. Dưới sự hỗ trợ của bảo vật gia truyền, tầm nhìn của anh trở nên cực kỳ sắc bén. Anh nhìn rõ từng vết rạn nứt cơ khí siêu nhỏ trên bề mặt chiếc bình.


"Chiếc bình ngọc này quả thực là cổ vật hoàng gia quý giá," Hoài An ôn tồn nói, chỉ ngón tay vào phần đáy bình. "Nhưng Chu bưu đầu có thấy vết xước cơ khí mới tinh này ở dưới đáy bình không? Đây là vết xước do kìm kẹp cơ khí loại nhỏ tạo ra khi người ta di chuyển nó vội vàng. Hơn nữa, lớp bụi bám trên kẽ hoa văn của chiếc bình này là bụi than đá đặc trưng của xưởng rèn Thiết Giáp Môn, chứ không phải bụi ẩm của kho bảo vật phủ tri huyện. Điều này chứng tỏ, chiếc bình này vừa mới được mang từ phố thợ rèn đến đây chưa đầy một canh giờ."


Sắc mặt Chu bưu đầu khẽ biến đổi. Hắn không ngờ một tên thủ thư phế vật không có võ lực lại có thể nhận biết được những chi tiết tinh vi đến thế chỉ bằng một cái nhìn. Hắn chột dạ, vội vàng giấu chiếc bình ngọc ra sau lưng, giọng nói trở nên hung tợn hơn:


"Ngươi ngậm miệng! Ba hoa xích đế! Bằng chứng rành rành, ngươi có nói rách trời cũng không thoát khỏi tội chết!"


Hoài An khẽ thở dài, quyết định thử nghiệm phương án giải quyết hòa bình cuối cùng. Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một túi vải nhỏ chứa những đồng tiền đồng sương mù – bổng lộc thủ thư ít ỏi mà anh tích lũy được – khéo léo đẩy về phía Chu bưu đầu:


"Chu bưu đầu làm việc vất vả từ sáng sớm, chút tiền mọn này coi như ta mời các huynh đệ uống trà tĩnh tâm. Mong bưu đầu nể tình Sở gia từng là học sĩ hoàng gia mà xem xét lại vụ án này."


Chu bưu đầu nhìn túi tiền đồng sương mù, trong mắt lóe lên một tia khinh bỉ tột cùng. Hắn vung tay gạt mạnh, khiến túi tiền rơi xuống đất, những đồng tiền đồng sương mù lăn lông lốc trên sàn gỗ ẩm ướt.


"Sở Hoài An! Ngươi coi thường ta quá rồi đấy!" Chu bưu đầu bước sát lại gần Hoài An, cúi đầu xuống ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng nói đầy tham lam tàn nhẫn. "Lôi Hổ đại nhân đã hứa cho ta năm vạn đồng tiền vàng và một vị trí béo bở ở kinh thành nếu ta mang được cái đầu của ngươi hoặc cuốn sổ tay da dê dịch mật mã của cha ngươi về. Ngươi nghĩ vài đồng tiền rách này có thể mua được mạng của ngươi sao? Giao bản dịch ra đây, ta sẽ ngụy tạo một vụ vượt ngục cho ngươi sống sót rời khỏi biên thùy. Bằng không, hôm nay Tàng Thư Các này sẽ là mồ chôn của ngươi!"


Quả nhiên là Lôi Hổ cấu kết quan huyện biên thùy. Gọng kìm pháp lý này đã khép chặt, và lòng tham của những kẻ cầm quyền thối nát đã vượt qua mọi giới hạn của pháp luật.


Nhưng Hoài An không hề nao núng. Anh đã sử dụng Ngưỡng Đọc Vị để quan sát biểu cảm của Chu bưu đầu khi hắn thì thầm. Nhịp thở của hắn dồn dập, đồng tử khẽ giãn nở khi nhắc đến tiền vàng, nhưng ngón tay bám vào chuôi đao lại khẽ run rẩy. Hắn đang lo sợ. Hắn sợ hành động vượt quyền này bị bại lộ trước Vương tri phủ.


"Chu bưu đầu," Hoài An đột ngột lớn tiếng, giọng nói vang vọng khắp phòng đọc sách, khiến toán lính tuần xung quanh phải giật mình quay lại nhìn. "Ta muốn xem văn bản lệnh bắt giữ chính thức của Tuần Ty phủ có đóng dấu ấn đỏ của Vương tri phủ đại nhân!"


Chu bưu đầu khựng lại, mặt đỏ gay vì tức giận: "Ngươi là cái thá gì mà đòi xem lệnh bắt của ta?"


"Theo luật pháp của hoàng triều Long Khánh," Hoài An đứng thẳng lưng, khí chất thư sinh điềm tĩnh tỏa ra một sự uy nghiêm kỳ lạ, áp đảo hoàn toàn sự hung tợn của toán lính tuần. "Tàng Thư Các là cơ quan lưu trữ sử liệu trực thuộc hoàng gia. Thủ thư dù cấp thấp nhất cũng mang thân phận công chức triều đình. Bất kỳ cơ quan địa phương nào muốn bắt giữ thủ thư hoàng gia đều phải có văn bản lệnh bắt có đóng dấu đỏ chính thức của tri phủ địa phương. Nếu không có dấu đỏ của Vương tri phủ, việc Chu bưu đầu tự ý dẫn quân bao vây và bắt giữ ta sẽ bị khép vào tội vượt quyền mưu phản, tự ý bắt giữ quan viên hoàng gia để tống tiền. Tội danh này... liệu năm vạn đồng tiền vàng của Lôi Hổ có đủ để mua mạng của bưu đầu và cả gia đình không?"


Lời nói của Hoài An đanh thép, logic chặt chẽ, đánh thẳng vào tử huyệt tâm lý của Chu bưu đầu. Toán lính tuần gác cửa xung quanh bắt đầu hoang mang, nhìn nhau e dè. Chúng chỉ là những binh lính nghèo khổ đi làm thuê, không ai muốn bị khép vào tội mưu phản triều đình.


Chu bưu đầu mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết mình không có lệnh bắt chính thức của tri phủ. Đây hoàn toàn là hành động nhận hối lộ riêng tư của hắn và Lôi Hổ để hành động nhanh gọn trước khi tri phủ phát hiện. Hắn đã bị dồn vào thế bí pháp lý.


Nhưng lòng tham và sự tàn bạo của một kẻ biến chất đã lấn át lý trí. Chu bưu đầu nghiến răng, khuôn mặt thịt mỡ vặn vẹo đầy điên cuồng:


"Sở Hoài An! Ngươi bớt dùng luật pháp triều đình ra đe dọa ta! Ở cái trấn biên thùy sương mù độc hại này, lời của ta chính là luật pháp! Ai biết được ngươi chết vì kháng cự lệnh bắt hay chết vì bị sát thủ ám sát?"


*Xoảng!*


Chu bưu đầu dứt khoát rút từ sau lưng ra một chiếc còng tay cơ khí bọc sắt nặng trịch. Chiếc còng tay cơ khí kêu cạch cạch, các bánh răng đồng thau quay tròn, phát ra luồng ma năng xích sắt màu xám đen sẵn sàng khóa chặt kinh mạch phàm nhân của Hoài An. Hắn vung xích sắt, định bước tới khóa chặt hai tay anh.


"Bắt hắn cho ta! Kẻ nào dám cản đường, giết không tha!"


Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Hoài An khẽ ngước mắt nhìn lên những xà nhà bằng gỗ mun tối tăm của phòng đọc sách.


Trên xà nhà cao mười mét, khuất sau bóng tối của sương mù ẩm ướt, một bóng người thon thả đang ngồi xổm một cách vô thanh vô ảnh. Đó chính là Lâm Lạc Y. Nàng mặc dạ hành y màu đen bó sát thêu chỉ bạc lộng lẫy, đôi mắt phượng lạnh lùng sắc bén như chim ưng đêm đang khóa chặt vào gáy của Chu bưu đầu.


Bàn tay thon thả của nàng đã nắm chặt lấy chuôi thanh đoản kiếm Lạc Vũ. Kiếm khí màu lam nhạt mỏng như cánh ve bắt đầu ngưng tụ xung quanh lưỡi kiếm, làm nhiệt độ trong phòng đọc sách đột ngột giảm xuống dưới độ đóng băng. Nàng đang chuẩn bị phóng kiếm khí từ trên cao xuống để thực hiện một cuộc đại sát tứ phương, chém chết Chu bưu đầu và hai mươi lính tuần để giải vây bạo lực cho phu phu hẹn hò của mình.


Hoài An khẽ rùng mình. Anh biết, nếu Lâm Lạc Y ra tay sát hại quan quân triều đình ngay tại đây, vỏ bọc an toàn hợp pháp của Tàng Thư Các sẽ bị phá vỡ hoàn toàn, và anh sẽ vĩnh viễn trở thành kẻ phản nghịch bị triều đình truy sát đỏ diện rộng. Anh phải ngăn cô ấy lại bằng mọi giá, đồng thời tìm cách trì hoãn gọng kìm pháp lý của Chu bưu đầu.


*Cạch... cạch... cạch...*


Chu bưu đầu bước tới một bước, xích sắt cơ khí lạnh lẽo đã chạm sát vào cổ tay của Hoài An. Trên xà nhà, Lâm Lạc Y khẽ nhổm người lên, thanh đoản kiếm Lạc Vũ đã rút ra khỏi vỏ một phân, phát ra tiếng rít sắc lẹm vô thanh dưới sương mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!