Nghệ Thuật Cân Bằng Giữa Hai Lưỡi Dao
Sát khí lam nhạt từ thanh đoản kiếm Lạc Vũ của Lâm Lạc Y giống như một dải lụa băng giá, quét qua căn phòng đọc sách nhỏ ở hậu viện Tàng Thư Các, khiến những ngọn nến sáp ong vừa được thắp lên lại chao đảo dữ dội. Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve dừng lại cách yết hầu của Sở Hoài An đúng một phân. Gương mặt kiều diễm của nữ sát thủ Kim Ảnh ngập tràn vẻ kiêu ngạo pha lẫn sự phẫn nộ tột độ. Đôi mắt phượng của nàng trừng lớn, nhìn chằm chằm vào Dạ Tuyết đang nằm yếu ớt trên chiếc giường tre đơn sơ, rồi lại quay sang nhìn bàn tay trái đang quấn băng gạc rỉ máu của Hoài An.
"Nói mau, Sở Hoài An!" Giọng nói của Lâm Lạc Y run lên, không rõ là vì tức giận hay vì một cảm xúc ngượng ngùng đang cố che giấu. "Ta chấp nhận hạ mình làm hộ vệ bóng tối bảo vệ cái mạng phế vật của ngươi khỏi tai mắt của Lôi Hổ, vậy mà ngươi lại dám lén lút đưa một nữ sát thủ của Hắc Nha Hội vào đây? Ngươi coi hiệp ước hẹn hò một trăm ngày của chúng ta là trò đùa đấy à?"
Không khí trong phòng lập tức hạ xuống dưới độ đóng băng. Trên giường tre, Dạ Tuyết dù cơ thể vẫn còn suy kiệt sau cơn bạo tẩu hàn độc, đôi mắt màu xanh lục nhạt của nàng vẫn lóe lên một tia lạnh lẽo. Nàng khẽ cử động ngón tay, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha trên tay nàng khẽ chuyển động, sẵn sàng bắn ra những cây kim tẩm độc băng sương bất cứ lúc nào. Nàng nhìn Lâm Lạc Y, giọng nói không một chút hơi ấm nhưng mang theo một sự tuyên bố chủ quyền đáng sợ:
"Hắn đã dùng máu cứu mạng ta. Từ giờ trở đi, hắn là phu quân hẹn hò của ta. Kẻ nào của Phong Ảnh Các dám đụng vào hắn, ta sẽ giết không tha."
"Ngươi nói cái gì?!" Lâm Lạc Y như bị dẫm phải đuôi, gương mặt nàng lập tức đỏ bừng lên. Thanh đoản kiếm Lạc Vũ khẽ run, kiếm khí lam nhạt bộc phát, chém đứt đôi một góc của chiếc bàn gỗ đọc sách bên cạnh. "Ngươi dám gọi tên thư sinh phế vật này là gì cơ? Hắn là mục tiêu của ta! Hiệp ước hẹn hò của ta với hắn có trước!"
Sở Hoài An khẽ nuốt nước bọt. Cơn chóng mặt do mất máu quá nhiều vẫn đang hành hạ đại não phàm nhân của anh, nhưng trí tuệ cảm xúc cực cao của anh lập tức hoạt động hết công suất. Anh biết, nếu lúc này anh bộc lộ bất kỳ sự hoảng loạn nào, hai cỗ máy giết người Kim Ảnh này sẽ lập tức biến Tàng Thư Các thành một bãi chiến trường đẫm máu. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, kích hoạt năng lực Giữ bình tĩnh cực hạn. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Lạc Y, nở một nụ cười ấm áp, điềm tĩnh đến kỳ lạ:
"Lạc Y, xin cô hãy bớt giận. Hãy nhìn vào vết thương trên tay ta. Ta vừa phải rạch tay lấy máu làm chất dẫn y lý để cứu sống Dạ Tuyết cô nương. Nếu lúc này cô bộc phát kiếm khí, vết thương của ta sẽ lại rách ra, và ta sợ mình sẽ không còn đủ sức để nấu món mì ngọt xoa dịu tâm hồn cho cô vào ngày mai nữa."
Lời nói của Hoài An giống như một dòng nước ấm rót vào ngọn lửa đang bùng cháy của Lâm Lạc Y. Ánh mắt nàng vô thức nhìn xuống bàn tay trái quấn băng gạc thấm máu đỏ tươi của anh. Sự kiêu ngạo của nàng khẽ lung lay, thay vào đó là một sự xót xa ngượng ngùng mà nàng không muốn thừa nhận. Nàng hừ lạnh một tiếng, thu hồi kiếm khí của thanh đoản kiếm Lạc Vũ, nhưng vẫn khoanh tay đầy kiêu ngạo:
"Hừ, ta chỉ là nể tình vết thương của ngươi, và nể tình... bát mì ngọt ngày mai thôi. Nhưng ngươi phải giải thích rõ ràng chuyện này!"
Hoài An khẽ thở phào, anh quay sang nhìn cả hai cô gái, giọng nói ôn tồn đầy sức thuyết phục: "Cả hai cô nương đều là những sát thủ mạnh nhất biên thùy, nhưng cũng đều phải gánh chịu nỗi đau tột cùng của Huyết ước phong ấn hoàng gia. Tàng Thư Các này là một vùng đệm hòa bình trung lập. Ta đã ký hiệp ước hẹn hò với Lạc Y, và ta cũng vừa thiết lập hiệp ước hẹn hò tạm thời với Dạ Tuyết để giúp cô ấy trị liệu hàn độc. Để tránh việc hai bang hội sát thủ của các cô tàn sát lẫn nhau và làm lộ hành tung của chúng ta trước Lôi Hổ, ta đề xuất một quy tắc mới."
Anh dừng lại một chút, quan sát biểu cảm của cả hai thông qua Ngưỡng Đọc Vị. Lâm Lạc Y khẽ nghiêng đầu, tai nàng đỏ ửng, còn Dạ Tuyết thì im lặng lắng nghe, đôi mắt xanh lục chăm chú nhìn vào chiếc trâm cài tóc bằng băng mà nàng vừa tặng anh đang được anh trân trọng giắt bên hông.
"Quy tắc là: các cô sẽ hẹn hò với ta vào những khung giờ hoàn toàn riêng biệt," Hoài An tuyên bố, giọng nói đầy tính toán logic. "Trong thời gian hẹn hò của người này, người kia tuyệt đối không được xuất hiện tại hậu viện Tàng Thư Các. Như vậy, sát ý sẽ được cất giữ, và ta có thể toàn tâm toàn ý nấu những món ăn trị liệu tốt nhất cho từng người."
Lâm Lạc Y hừ một tiếng, quay mặt đi: "Ta muốn khung giờ sớm nhất. Ta không muốn ngửi thấy mùi hoa bỉ ngạn trắng của Hắc Nha Hội trong vườn."
Dạ Tuyết im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu: "Ta đồng ý. Nhưng nếu ngươi thiên vị nàng ta, ta sẽ đóng băng giếng nước này một lần nữa."
***
Chiều hôm sau, khi hoàng hôn vừa buông xuống thị trấn biên thùy, màn sương độc màu xám lại bắt đầu lờ lững trôi vào hậu viện Tàng Thư Các. Sở Hoài An đứng trước bếp lò nhỏ dưới giàn hoa tử đằng hoang phế, tay cầm chiếc Đồng hồ cơ khí túi (Bản sơ khai) do Diệp Vũ tinh chỉnh từ kinh thành gửi tặng. Anh khẽ lên dây cót, tiếng bánh răng kêu cạch cạch cạch đều đặn, kim đồng hồ chỉ đúng 6 giờ 45 phút chiều.
"Tiểu Đậu Tử," Hoài An khẽ gọi.
Từ sau bóng tối của một kệ sách cổ ở đại sảnh, một cậu bé mồ côi mười hai tuổi gầy gò, lanh lợi lao ra. Cậu mặc bộ y phục xám thủ thư nhỏ, đôi mắt thông minh đảo quanh cảnh giác:
"Có đệ đây, sư phụ! Đệ đã kiểm tra vòng ngoài. Tai mắt của Lôi Hổ vẫn đang bị đánh lạc hướng ở quán trà Liễu nương. Nhưng đệ vừa nhận được mật thư hẹn hò của hai vị tỷ tỷ."
Tiểu Đậu Tử lén lút rút từ trong túi vải thô ra hai bức thư nhỏ dệt bằng chỉ màu khác nhau. Hoài An nhận lấy, khẽ đẩy gọng kính tròn để đọc dưới ánh lửa bếp lò.
Bức thư thứ nhất dệt chỉ đỏ của Lâm Lạc Y viết: *"7 giờ tối. Ta muốn ăn bánh ngọt chứa sâm đất đường phèn tại hậu viện. Ngươi phải kể cho ta nghe phần tiếp theo của câu chuyện về gia tộc tướng môn cổ đại. Nếu muộn một giây, ta sẽ chém đứt giàn hoa tử đằng của ngươi."*
Bức thư thứ hai dệt chỉ xanh lam của Dạ Tuyết viết: *"8 giờ tối. Hàn độc trong kinh mạch của ta lại có dấu hiệu bạo tẩu do sương mù đậm đặc. Ta cần trị liệu bằng canh an thần cỏ Nguyệt Quang của ngươi. Đừng để nữ nhân của Phong Ảnh Các nhìn thấy."*
Hoài An khẽ thở dài, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Khoảng cách giữa hai buổi hẹn hò chỉ vỏn vẹn mười lăm phút buffer zone. Đây không chỉ là một thử thách về tài nấu ăn, mà là một trận chiến toán học về quản lý thời gian thực tế.
"Tiểu Đậu Tử, nghe rõ lệnh của ta," Hoài An nghiêm giọng chỉ thị. "Đúng 7 giờ, Lâm Lạc Y sẽ đến bằng cửa sau. Đệ phải đứng canh gác ở ngõ tối cách thư viện năm mươi mét. Đúng 7 giờ 40 phút, đệ phải giả vờ thổi sáo trúc báo động để ta có cớ tiễn cô ấy về. Đúng 7 giờ 45 phút, ta phải dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của bánh ngọt và mùi hương của cô ấy. Đúng 8 giờ, Dạ Tuyết sẽ đến. Đệ hiểu chưa?"
"Sư phụ yên tâm, đệ đã giấu sẵn sáo trúc báo động trong ống tay áo rồi!" Tiểu Đậu Tử vỗ ngực tự tin, rồi nhanh chóng lướt vào bóng tối sương mù.
Hoài An quay lại bếp lò, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Bàn tay trái của anh vẫn còn đau nhức do vết rạch hôm qua, nhưng anh vẫn tỉ mỉ nhào bột, kết hợp với mật ong sương mù và sâm đất đường phèn để làm món bánh ngọt mà Lâm Lạc Y yêu thích. Mùi thơm ngọt ngào, ấm áp bắt đầu tỏa ra, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của đêm biên thùy.
*Tích tắc, tích tắc...*
Kim đồng hồ chỉ đúng 7 giờ tối.
Một luồng gió nhẹ lướt qua giàn hoa tử đằng, và Lâm Lạc Y đã xuất hiện từ trên mái ngói đáp xuống hậu viện một cách vô thanh vô ảnh. Nàng vẫn mặc bộ dạ hành y đen bó sát thêu chỉ bạc lộng lẫy, nhưng hôm nay nàng không mang theo đoản kiếm Lạc Vũ bên hông, biểu thị sự tôn trọng tuyệt đối đối với Hiệp ước hẹn hò 100 ngày. Gương mặt nàng khẽ đỏ lên khi nhìn thấy chiếc bàn gỗ nhỏ đã bày sẵn đĩa bánh ngọt nóng hổi và tách trà Tĩnh Tâm tỏa khói nghi ngút.
"Hừ, ngươi cũng biết giữ chữ tín đấy," Lâm Lạc Y bước đến, khẽ kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống, cố ý tỏ ra kiêu ngạo nhưng đôi mắt phượng lại không rời khỏi đĩa bánh ngọt. Nàng khẽ cắn một miếng nhỏ, vị ngọt thanh của mật ong dã ngoại hòa quyện với sâm đất ấm áp lập tức làm nàng đỏ mặt vì thích thú. Kinh mạch của nàng khẽ giãn ra, cơn đau đầu do huyết ước phong ấn dường như dịu đi rõ rệt.
"Ngon lắm chứ?" Hoài An ngồi đối diện, mỉm cười dịu dàng.
"Tạm... tạm được thôi," Lâm Lạc Y khẽ hắng giọng, cố che giấu sự thỏa mãn của mình. "Ngươi hứa hôm nay sẽ kể cho ta nghe về lịch sử của gia tộc tướng môn bị oan khuất năm xưa mà. Kể đi, ta đang nghe đây."
Hoài An khẽ gật đầu. Anh kích hoạt năng lực Thần Kỳ Trí Nhớ, tái hiện lại chính xác từng sử liệu cổ đại lưu trữ tại Tàng Thư Các. Giọng nói trầm ấm, truyền cảm của anh bắt đầu vang lên dưới giàn hoa tử đằng, kể về những trận chiến hào hùng và những bi kịch oan khiên của lịch sử Steampunk triều đình. Lâm Lạc Y nghe đến mê mẩn, đôi mắt phượng chăm chú nhìn vào khuôn mặt thông tuệ của anh, lòng chiếm hữu trong nàng ngày một lớn dần. Nàng cảm thấy, bên cạnh người đàn ông phàm nhân yếu ớt này, nàng được sống như một nữ tử bình thường chứ không phải là một cỗ máy giết người.
*Tích tắc, tích tắc...*
Hoài An lén nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ khí túi đặt dưới gầm bàn. Đã là 7 giờ 35 phút tối. Thời gian hẹn hò của Lâm Lạc Y sắp hết.
"Lạc Y, câu chuyện hôm nay đến đây thôi. Đêm đã khuya, sương độc ngoài kia đang đậm đặc dần, cô nên về nghỉ ngơi để bảo vệ kinh mạch," Hoài An ôn tồn khuyên nhủ, khéo léo tìm cách tiễn khách.
"Không muốn!" Lâm Lạc Y bất ngờ đặt đĩa bánh xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại đầy bướng bỉnh. "Ta muốn nghe tiếp phần vạch trần âm mưu của Thân Vương. Ngươi kể tiếp thêm mười phút nữa đi. Ta là hộ vệ của ngươi, ngươi dám đuổi ta sao?"
Hoài An toát mồ hôi lạnh. Anh kiểm tra đồng hồ: 7 giờ 40 phút.
*Bíp... bíp... bíp...*
Đúng lúc đó, từ ngõ tối ngoài thư viện vang lên tiếng sáo trúc báo động của Tiểu Đậu Tử. Tiếng sáo mang tần số đặc biệt dồn dập, báo hiệu có biến cố.
Lâm Lạc Y lập tức cảnh giác, tay nàng vô thức đưa lên hông tìm kiếm đoản kiếm, sát khí lam nhạt khẽ bộc phát: "Có tiếng động lạ! Có kẻ đột nhập sao?"
"Không có gì đâu, chắc chỉ là lính tuần biên thùy đi ngang qua thôi," Hoài An vội vàng đứng dậy, khéo léo chắn trước tầm nhìn của nàng. "Lạc Y, lính tuần đêm biên giới rất phiền phức, nếu họ phát hiện ra cô ở đây, Tàng Thư Các sẽ gặp rắc rối lớn. Xin cô hãy đi bằng cửa sau ngay lập tức."
Lâm Lạc Y khẽ cau mày, nhìn biểu cảm điềm tĩnh nhưng có chút vội vàng của Hoài An. Bằng trực giác nhạy bén của một sát thủ Kim Ảnh, nàng cảm thấy có điều gì đó bất thường. Nàng khẽ hít một hơi thật sâu qua mũi:
"Sở Hoài An... tại sao trong hậu viện của ngươi lại có mùi hương hoa bỉ ngạn trắng lạnh lẽo thế này? Mùi hương này... rất giống mùi của Hắc Nha Hội!"
Tim Hoài An như nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi hương của Dạ Tuyết từ đêm qua vẫn còn vương lại một chút xung quanh giếng cổ. Anh khẽ đẩy kính gọng tròn, đại não hoạt động chớp nhoáng:
"À, đó là do ta vừa dùng một loại phân bón thảo mộc đặc biệt để tưới cho giàn hoa tử đằng hoang phế này. Loại thảo mộc đó có mùi hơi lạnh để xua đuổi côn trùng độc sương mù. Cô ngửi nhầm rồi."
Lâm Lạc Y khẽ nghi ngờ bước đến sát miệng giếng cổ, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn xuống nền đất đá bám đầy rêu phong: "Vậy còn vết chân nhỏ trên rêu đá này? Vết chân này dứt khoát không phải của ngươi hay của lão bộc A Phúc."
Hoài An bước đến sát sau lưng nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi ấm phàm nhân và mùi hương thảo mộc thanh nhẹ từ chiếc mộc bài bình an trên ngực anh. Anh khẽ đặt tay lên vai nàng, giọng nói đầy thấu cảm và chân thành:
"Lạc Y, ta thề trên danh dự của một thư sinh, ta luôn trân trọng từng giây phút được ở bên cô dưới giàn hoa này. Xin cô hãy tin ta và rời đi trước khi lính tuần đến. Ngày mai, ta sẽ nấu món mì ngọt xoa dịu tâm hồn đặc biệt nhất dành riêng cho cô."
Lời nói ấm áp và cái chạm nhẹ của Hoài An khiến Lâm Lạc Y đỏ mặt hoàn toàn. Sát khí của nàng tan biến sạch sẽ. Nàng quay mặt đi, khẽ hừ một tiếng đầy ngượng ngùng:
"Hừ, nhớ lấy lời hứa của ngươi. Ngày mai nếu bánh ngọt không ngon, ta sẽ chém đứt gọng kính của ngươi!"
Nói rồi, Lâm Lạc Y vung nhẹ tơ tằm khinh công, thân hình thon thả lướt nhanh qua bức tường rào cửa sau, biến mất vào màn sương đêm.
Hoài An thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh lập tức nhìn xuống đồng hồ cơ khí túi: 7 giờ 48 phút tối! Chỉ còn đúng bảy phút nữa là Dạ Tuyết sẽ đến.
"Tiểu Đậu Tử! Mau dọn dẹp hậu viện!" Hoài An hét lớn.
Cậu bé mồ côi nhanh chóng chạy vào sân, tay cầm chổi tre quét sạch những vụn bánh ngọt sâm đất trên bàn gỗ. Hoài An vội vàng lấy một bình nước giếng cổ dội sạch nền rêu đá nơi Lâm Lạc Y vừa đứng, đồng thời thắp thêm một nén nhang thảo mộc Nguyệt Quang để át đi hoàn toàn mùi bánh ngọt thơm ngọt.
*Tích tắc, tích tắc...*
7 giờ 55 phút tối. Mọi dấu vết của Lâm Lạc Y đã được dọn sạch hoàn toàn. Hoài An đứng bên bếp lò, khẽ lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị sẵn chén thuốc cỏ Nguyệt Quang ấm áp để điều trị hàn độc cho Dạ Tuyết.
Nhưng đúng lúc đó, một sự cố ngoài dự tính xảy ra.
Từ phía bức tường rào phía đông, một bóng người mặc y phục màu lam đậm thêu hoa bỉ ngạn trắng từ từ đáp xuống. Dạ Tuyết xuất hiện sớm hơn lịch hẹn đúng mười lăm phút!
Gương mặt nàng trắng bệch không một giọt máu, đôi môi run rẩy vì lạnh. Những mạch máu đen quỷ dị của Huyết ước phong ấn (Cấp 1) đang nổi rõ quanh cổ nàng, tỏa ra luồng ma năng băng sương lạnh buốt. Cơn đau huyết ước cắn trả dữ dội do nàng trì hoãn nhiệm vụ ám sát Hoài An đã bộc phát sớm hơn dự tính, khiến nàng không thể chịu đựng nổi và buộc phải tìm đến anh để trị liệu khẩn cấp.
"Sở Hoài An..." Giọng nói của Dạ Tuyết run lên bần bật, đôi mắt xanh lục nhạt tràn đầy vẻ đau đớn nhìn anh.
Hoài An kinh hoàng nhìn chiếc đồng hồ cơ khí túi trên tay. Lúc này, Lâm Lạc Y vừa mới bước ra cửa sau chưa đầy hai phút, và với thính giác nhạy bén của một sát thủ Kim Ảnh, nàng chắc chắn vẫn còn ở rất gần Tàng Thư Các!
*Rắc rắc rắc!*
Hàn khí từ người Dạ Tuyết tỏa ra khiến mặt đất hậu viện lập tức đóng một lớp băng mỏng. Nàng loạng choạng bước đến, ngã quỵ vào lòng Hoài An. Thân thể nàng lạnh ngắt như một khối băng vĩnh cửu.
Đúng lúc đó, từ phía ngoài bức tường rào cửa sau, một luồng kiếm khí màu lam nhạt đột ngột bùng phát dữ dội. Giọng nói lạnh lùng, đầy kiêu ngạo và phẫn nộ của Lâm Lạc Y vang lên ngay sát vách đá:
"Sở Hoài An! Ta nghe thấy tiếng ma năng của Hắc Nha Hội bộc phát! Ngươi dám lừa dối ta để hẹn hò với cô ta ngay sau lưng ta sao?!"
Lâm Lạc Y vung mạnh thanh đoản kiếm Lạc Vũ, từ trên tường rào nhảy xuống, ánh mắt phượng trừng lớn đầy ghen tuông cực đoan chỉ thẳng vào Dạ Tuyết đang nằm yếu ớt trong vòng tay của Hoài An. Dạ Tuyết khẽ nghiến răng, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha trên tay nàng phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, sẵn sàng bắn ra vạn châm độc băng sương.
Cả hai nữ sát thủ Kim Ảnh đối đầu nảy lửa ở khoảng cách chưa đầy năm mét, sát khí đóng băng cả hậu viện Tàng Thư Các, đẩy Sở Hoài An vào một cuộc khủng hỏa quan hệ harem nghẹt thở nhất từ trước đến nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!