Nhạc nềnMemories6

Dòng Máu Phàm Nhân Cứu Mỹ Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão canh ba vẫn trút xuống Tàng Thư Các biên thùy như muốn nhấn chìm toàn bộ trấn biên giới trong thác nước khổng lồ. Sấm sét rạch dọc bầu trời, ánh chớp xanh biếc rọi thẳng vào khuôn mặt thư sinh đang tái đi vì lạnh của Sở Hoài An. Đứng bên miệng giếng cổ rêu phong ở hậu viện, hơi lạnh bốc lên từ lòng đất buốt thấu xương tủy, khiến chiếc đèn bão trên tay anh chao đảo dữ dội, ánh lửa vàng vọt yếu ớt như sắp bị bóng tối nuốt chửng.


Hoài An đẩy gọng kính tròn cổ điển lên sát sống mũi. Thông qua tròng kính thạch anh ma pháp, anh nhìn sâu xuống lòng giếng. Cảnh tượng bên dưới khiến nhịp tim phàm nhân của anh đập loạn xạ. Dòng nước giếng vốn sâu thẳm nay đã đóng thành một khối băng xanh lam khổng lồ, và Dạ Tuyết – nữ sát thủ Kim Ảnh của Hắc Nha Hội – đang bị kẹt cứng trong đó. Làn da nàng trắng muốt như tuyết đầu mùa, mái tóc đen tuyền dài xõa tung bay dưới làn nước đóng băng, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt kiều diễm lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng. Những mạch máu đen quỷ dị do Huyết ước phong ấn đang lan rộng trên cổ nàng, rò rỉ ra những luồng ma năng tím sẫm tà ác.


"Nếu không kéo cô ta lên ngay, cô ta sẽ chết vì phản phệ hàn độc, và mình cũng sẽ mất đi cơ hội duy nhất để cảm hóa cỗ máy giết người này," Hoài An thầm nghĩ. Trí tuệ cảm xúc cực cao của anh lập tức hoạt động, phân tích tình thế. Anh là một phàm nhân không có nửa phần võ lực, nếu nhảy xuống giếng, anh chắc chắn sẽ chết vì hoại tử lạnh trước khi chạm được vào người nàng.


Hoài An nhìn quanh hậu viện hoang phế. Ánh mắt anh dừng lại ở hệ thống ròng rọc cơ khí bằng đồng thau rỉ sét dùng để kéo nước giếng. Anh chạy nhanh đến, bám chặt lấy sợi dây thừng hemp thô ráp. Chú chó hoang A Lang thông minh như hiểu ý chủ nhân, liền chạy đến ngậm chặt lấy một đầu dây, bốn chân bám chặt xuống mặt đất đóng băng, gầm gừ trợ lực.


"Kéo!"


Hoài An hét lớn giữa tiếng sấm rền. Anh quấn sợi dây thừng quanh hai bàn tay thư sinh gầy gò của mình, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể phàm nhân để kéo. Sợi dây thô ráp cứa mạnh vào da thịt, máu tươi nhanh chóng rỉ ra, nhuộm đỏ cả sợi dây thừng xám xịt. Đau đớn thấu tim gan truyền đến, nhưng Hoài An vẫn cắn chặt răng, không hề buông lỏng. Từng chút một, nhờ vào hệ thống ròng rọc cơ khí giảm lực và sự hỗ trợ trung thành của A Lang, khối băng chứa Dạ Tuyết từ từ được kéo lên khỏi miệng giếng.


Khi cơ thể Dạ Tuyết vừa chạm sát miệng giếng, Hoài An dùng hết sức lực cuối cùng, lao đến ôm lấy thân hình lạnh ngắt của nàng, kéo ngã ra nền đất đá hậu viện. Cả hai lăn lộn trên lớp sương băng sắc nhọn. Thân thể Dạ Tuyết lạnh đến mức khiến lớp áo thủ thư màu xanh lam sờn cũ của Hoài An lập tức ngưng tụ thành một lớp tuyết mỏng.


Đúng lúc đó, một bóng người khom lưng, mặc áo dài thủ thư màu xám cũ kỹ bước ra từ màn mưa bão. Bước đi của ông hoàn toàn không phát ra tiếng động, phong thái thâm trầm ẩn dật. Đó là Lão thủ thư Tần – người thầy dạy tâm lý học và cũng là cựu ngự y hoàng triều ẩn danh.


"Hoài An, con điên rồi sao? Dám chạm vào sát thủ Kim Ảnh đang bạo tẩu ma lực?" Giọng nói của Lão Tần trầm ấm nhưng mang theo sự nghiêm nghị đáng sợ.


"Thưa thầy, con không điên. Cô ta là Dạ Tuyết của Hắc Nha Hội. Nếu cô ta chết ở đây, Tàng Thư Các sẽ bị san bằng bởi sự trả thù của cả hai bang hội sát thủ. Chúng ta phải cứu cô ta," Hoài An thở dốc, hai bàn tay rướm máu vẫn ôm chặt lấy vai Dạ Tuyết để truyền chút hơi ấm phàm nhân ít ỏi.


Lão Tần nhìn sâu vào mắt Hoài An, thấy được sự kiên định và lòng bao dung vô hạn trong ánh mắt của học trò. Ông khẽ thở dài, bước đến cúi người bắt mạch cho Dạ Tuyết. Gương mặt già nua của ông lập tức biến sắc: "Hàn độc của Cửu U Hàn Kinh đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng, lại gặp phải phản phệ của Huyết ước phong ấn hoàng gia. Kinh mạch của nàng ta đang tự đóng băng. Mau đưa nàng ta vào mật thất hậu viện!"


Hoài An gật đầu, cố gắng bế thốc thân hình mảnh mai nhưng nặng nề vì hàn khí của Dạ Tuyết lên, loạng choạng bước vào căn phòng đọc sách nhỏ ở hậu viện, nơi bếp lò than đá ma thuật đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.


Đặt Dạ Tuyết nằm trên chiếc giường tre đơn sơ, Hoài An lập tức lấy ra một viên An Thần Đan thông thường – loại thuốc điều hòa khí huyết mà anh luôn cất giữ. Lão Tần lắc đầu ngăn cản: "Vô ích thôi. Hàn độc bạo tẩu cấp độ này đã tạo ra một kết giới băng sương tự thân xung quanh kinh mạch của nàng ta. Thuốc tầm thường không thể xâm nhập."


Để chứng minh, Lão Tần khẽ nhỏ một giọt dược dịch an thần vào khóe môi Dạ Tuyết. Ngay lập tức, giọt dược dịch vừa chạm vào da thịt nàng đã bị một luồng hàn khí màu xanh lam nhạt đẩy ra, đông cứng thành một viên đá nhỏ màu xám rồi vỡ vụn. Thử nghiệm thất bại hoàn toàn, chứng minh dược tính thông thường bất lực trước ma lực bạo tẩu.


"Tránh ra, để ta dùng châm cứu định thần tạm thời ngăn hàn khí lan vào tim," Lão Tần nghiêm giọng ra lệnh.


Ông rút từ trong ống tay áo ra bộ kim châm bằng bạc gia truyền. Đôi tay già nua của cựu ngự y chuyển động nhanh như chớp, đâm liên tiếp mười hai cây kim bạc vào các đại huyệt quanh ngực và cổ của Dạ Tuyết. Mỗi cây kim cắm xuống đều phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, thân kim lập tức phủ một lớp sương tuyết trắng xóa và rung lên bần bật dưới áp lực của hàn khí bạo tẩu.


"Mười hai cây kim này chỉ có thể giữ cho tim nàng ta không bị đóng băng trong vòng nửa canh giờ. Muốn cứu mạng nàng ta, cần phải có một chất dẫn cực mạnh để đưa dược tính của Cỏ Nguyệt Quang xuyên qua kết giới băng sương, thanh lọc ma độc," Lão Tần nhìn Hoài An, ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý.


Hoài An lập tức hiểu ra. Anh khẽ đẩy kính tròn, trí nhớ siêu phàm của anh tái hiện lại cuốn sổ tay y lý của người mẹ quá cố Diệp Thục Khuê. Mẹ anh vốn xuất thân từ một y gia danh tiếng ở biên thùy, và bà từng ghi chép rằng: dòng máu của dòng họ Diệp mang một kháng thể đặc biệt do sống lâu năm trong sương mù độc tính, có khả năng trung hòa nhẹ các loại ma độc và đóng vai trò là chất dẫn hoàn hảo cho các loại thảo dược trị liệu tâm thần.


"Máu của con... dòng máu phàm nhân của con mang kháng thể của mẹ," Hoài An nhìn Lão Tần, giọng nói kiên định.


"Con có biết cái giá phải trả không? Thể chất con là phàm nhân, nếu mất đi lượng máu lớn để làm chất dẫn ma pháp, con sẽ bị suy kiệt sinh lực, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng," Lão Tần cảnh báo tàn nhẫn.


"Nếu con không cứu cô ta, tất cả chúng ta đều sẽ chết dưới tay Phong Ảnh Các hoặc Hắc Nha Hội vào ngày mai. Con chấp nhận cái giá này," Hoài An mỉm cười ấm áp, nụ cười xua tan đi vẻ lạnh lẽo của căn phòng.


Anh chạy đến bệ gỗ, lấy ra một nắm Cỏ Nguyệt Quang – loại thảo dược phát sáng xanh nhạt dã ngoại mà anh hái được. Anh bỏ cỏ vào chiếc cối đá nhỏ, dùng chày giã nát một cách tỉ mỉ. Mùi hương thanh khiết, dịu mát của thảo dược Nguyệt Quang lan tỏa trong không khí, trung hòa bớt mùi bỉ ngạn lạnh lẽo.


Tiếp đó, Hoài An cầm lấy một con dao găm nhỏ bằng đồng. Không một chút do dự, anh tự rạch một đường sâu vào lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi ấm áp, đỏ thẫm phun ra. Anh nắm chặt bàn tay, để từng giọt máu phàm nhân chứa kháng thể đặc biệt của mình nhỏ thẳng vào chén thuốc Cỏ Nguyệt Quang đã giã nát.


*Xèo xèo xèo!*


Một hiện tượng kỳ vĩ xảy ra. Khi dòng máu ấm áp của Hoài An chạm vào thảo dược Nguyệt Quang, một luồng khói màu vàng lục ấm áp, lung linh bốc lên từ chén thuốc. Sức nóng từ dòng máu phàm nhân chứa đầy tình yêu thương và khát vọng sống sót của Hoài An đã kích hoạt hoàn toàn dược tính ẩn giấu của Cỏ Nguyệt Quang, tạo ra một dung dịch y lý trị liệu tối thượng.


Hoài An đỡ đầu Dạ Tuyết lên, khẽ cạy bờ môi lạnh ngắt của nàng và đổ chén thuốc chứa máu của mình vào.


Lần này, kết giới băng sương của Cửu U Hàn Kinh không thể đẩy chén thuốc ra nữa. Dòng máu ấm áp mang kháng thể đặc biệt dường như nhận biết được hàn độc, lập tức len lỏi qua từng kẽ hở của băng giá, dẫn dắt dược tính của Cỏ Nguyệt Quang thấm sâu vào kinh mạch của Dạ Tuyết.


*Rắc rắc rắc!*


Tiếng băng nứt vang lên từ bên trong cơ thể nàng. Lớp sương băng phủ trên làn da trắng muốt của Dạ Tuyết bắt đầu tan chảy thành những giọt nước nhỏ, thấm đẫm chiếc giường tre. Những mạch máu đen quỷ dị trên cổ nàng từ từ lặn xuống, luồng ma năng tím đen tà ác bị đẩy lùi hoàn toàn. Nhịp thở của Dạ Tuyết dần trở nên đều đặn, lồng ngực nàng phập phồng ấm áp trở lại.


Hoài An thấy vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến do mất máu quá nhiều. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống đất nếu không kịp bám vào thành giường tre. Gương mặt anh trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Lão Tần nhanh tay rút mười hai cây kim bạc ra khỏi người Dạ Tuyết, khẽ gật đầu đầy tán thưởng: "Con đã làm được một điều kỳ diệu, Hoài An. Hàn độc đã bị trung hòa hoàn toàn. Bây giờ hãy để nàng ta nghỉ ngơi."


Dạ Tuyết khẽ cử động hàng mi dài cong vút. Nàng từ từ mở đôi mắt màu xanh lục nhạt. Lúc này, ma tính bạo tẩu đã biến mất, đôi mắt nàng không còn sự lạnh lùng, vô cảm của một cỗ máy giết người nữa, mà tràn đầy sự hoang mang và yếu ớt của một thiếu nữ vừa từ cõi chết trở về.


Nàng nhìn thấy Sở Hoài An đang ngồi bên cạnh giường, bàn tay trái của anh quấn băng gạc rỉ máu đỏ tươi, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự dịu dàng và ấm áp chân thành.


Từ nhỏ, Dạ Tuyết đã bị bán vào Hắc Nha Hội, bị huấn luyện tàn bạo trong bóng tối lạnh lẽo để trở thành một sát thủ không biết đau đớn. Nàng chưa bao giờ biết đến hơi ấm của gia đình, chưa bao giờ có ai sẵn sàng đổ máu để cứu mạng nàng mà không đòi hỏi bất kỳ điều gì. Sự chăm sóc chu đáo, tận tụy và dòng máu ấm áp của Hoài An đã chạm đến góc khuất cô độc nhất trong linh hồn nàng, làm tan chảy hoàn toàn lớp băng giá sát thủ bấy lâu nay.


"Ngươi... tại sao lại cứu ta? Ta đến đây để lấy đầu ngươi..." Giọng nói của Dạ Tuyết run rẩy, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua rèm lụa.


Hoài An khẽ mỉm cười, giọng nói ôn tồn xoa dịu tâm hồn nàng: "Ta là một thủ thư phàm nhân, ta không thích chém giết. Ta cứu cô vì ta tin rằng, đằng sau lưỡi đao lạnh lùng kia là một linh hồn cũng biết đau đớn và khao khát hơi ấm. Dạ Tuyết cô nương, cô có muốn tạm thời buông bỏ sát ý, ký vào một hiệp ước hẹn hò tạm thời với ta không? Ta sẽ nấu ăn cho cô mỗi ngày, giúp cô chữa lành kinh mạch."


Dạ Tuyết nhìn vào đôi mắt thông tuệ của Hoài An, cảm nhận được hơi ấm gia đình đã mất từ lâu mà nàng hằng khao khát. Sự chiếm hữu thầm lặng trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng khẽ gật đầu, đồng ý gia nhập hiệp ước hẹn hò.


Nàng run rẩy đưa bàn tay thon thả lên tóc, rút ra chiếc Trâm cài tóc bằng băng – tín vật tình cảm quý giá nhất của nàng, dệt từ băng không tan dưới Hồ Băng Sương – đặt vào lòng bàn tay lành lặn của Hoài An: "Đây là tín vật của ta. Từ nay về sau, trong thời gian hẹn hò, ta sẽ không xuống tay với ngươi, và ta cũng sẽ không để bất kỳ sát thủ nào của Hắc Nha Hội đụng vào phu quân của ta."


Hoài An nhận lấy chiếc trâm cài tóc bằng băng, cảm nhận được luồng hàn khí nhẹ giúp giữ tỉnh táo đầu óc, xua tan đi cơn chóng mặt do mất máu. Mối liên kết thấu cảm harem thứ hai đã chính thức được thiết lập một cách hoàn mỹ.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một luồng gió lạnh thấu xương đột ngột quét qua căn phòng, thổi bay cánh cửa gỗ hậu viện đang khép hờ.


*Rầm!*


Từ trong bóng tối sương mù dày đặc ngoài sân, một bóng người kiều diễm từ từ bước ra. Lâm Lạc Y – thê tử hẹn hò đầu tiên của Hoài An, Kim Ảnh sát thủ của Phong Ảnh Các – đứng sừng sững dưới giàn hoa tử đằng đóng băng đổ nát.


Nàng mặc dạ hành y màu đen bó sát thêu chỉ bạc, tay cầm thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve đang phát ra ánh sáng lam nhạt đầy sát khí. Đôi mắt phượng của nàng đỏ hoe vì u uất và hận thù, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng Sở Hoài An đang ôm Dạ Tuyết yếu ớt trong lòng trên giường tre, gương mặt nàng lập tức biến sắc.


Một cơn ghen tuông kiêu ngạo bùng phát dữ dội, sát khí màu lam nhạt từ người Lâm Lạc Y tỏa ra, chém đứt đôi một phiến đá rêu phong bên cạnh miệng giếng cổ.


"Sở Hoài An!" Giọng nói của Lâm Lạc Y run lên vì ngượng ngùng và tức giận tột độ, "Ta gác kiếm làm hộ vệ bóng tối bảo vệ mạng sống cho ngươi khỏi Phong Ảnh Các, còn ngươi... ngươi lại dám dùng phòng đọc sách của ta để ôm ấp, hẹn hò với nữ sát thủ của Hắc Nha Hội sao?!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!