Bóng Ma Dưới Giếng Cổ
Tiếng sấm rền rĩ như những động cơ hơi nước khổng lồ của triều đình đang gầm thét trên bầu trời trấn biên thùy Long Khánh. Cơn giông bão ập đến bất ngờ vào lúc canh ba, trút những tràng mưa xối xả xuống mái ngói xám xịt của Tàng Thư Các. Gió rít qua những khe hở của bức tường gỗ sờn cũ, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi rêu mốc nồng nặc từ phía khu ổ chuột sương mù ngoài kia.
Trong căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai, Sở Hoài An ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ sồi bám đầy bụi thời gian. Ánh nến sáp ong đã tắt từ lâu, chỉ còn lại luồng sáng vàng nhạt nhòa, chao đảo từ chiếc đèn bão đặt ở góc bàn. Hoài An khẽ xoa bả vai trái – nơi vừa bị mảnh ám khí của tên Thiết Ảnh sát thủ sượt qua lúc đầu đêm. Vết thương đã được anh sơ cứu bằng thảo dược Tích Huyết hái quanh từ đường họ Sở, nhưng cảm giác đau nhức âm ỉ vẫn nhắc nhở anh về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết.
"Hắc Nha Hội... Dạ Tuyết..."
Hoài An lẩm bẩm cái tên mà tên sát thủ thoi thóp đã để lại trước khi tắt thở. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu những tia sáng nhạt nhòa của ánh chớp ngoài cửa sổ. Đối với một thủ thư phế vật không có lấy nửa phần nội lực như anh, việc phải đối đầu với một cỗ máy giết người Kim Ảnh tiếp theo của Hắc Nha Hội giống như một phàm nhân đi trên dây thép bắc qua vực thẳm. Nhưng anh không thể lùi bước. Bản dịch dang dở của chương đầu tiên Mật Mã Hoàng Gia vẫn đang nằm im lìm trong ngăn kéo bí mật bên dưới bệ thờ tổ tiên Sở gia. Đó là di sản duy nhất của cha anh, và cũng là chìa khóa để giải oan cho gia tộc họ Sở.
Đột nhiên, chú chó hoang A Lang đang nằm dưới chân Hoài An bỗng đứng phắt dậy. Bộ lông xám vằn đen của nó dựng ngược lên, đôi tai nhọn vểnh về phía cửa sổ nhìn ra hậu viện hoang phế. Nó không sủa to, mà chỉ phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, đứt quãng trong cổ họng.
Hoài An lập tức cảnh giác. Anh nín thở, khống chế nhịp tim phàm nhân của mình xuống mức tối thiểu bằng phương pháp thở tĩnh tâm mà Lão thủ thư Tần đã truyền dạy. Anh khẽ lau lớp sương mờ ngưng tụ trên tròng kính thạch anh, nhìn ra ngoài cửa sổ vỡ.
Nhiệt độ trong phòng bỗng chốc giảm sâu một cách phi tự nhiên. Hơi thở của Hoài An ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa trong không khí. Trên bậu cửa sổ gỗ sồi, những tinh thể băng mỏng, sắc nhọn như những chiếc kim châm bắt đầu lan nhanh, đông cứng những giọt nước mưa đang đọng lại.
Khứu giác nhạy bén của Hoài An chợt bắt được một mùi hương kỳ lạ trong gió bão. Đó không phải là mùi bùn đất ẩm ướt của cơn mưa giông, mà là mùi hương thanh khiết nhưng lạnh lẽo của hoa bỉ ngạn trắng – loài hoa chỉ sinh trưởng ở những vùng đất quanh năm đóng băng sâu dưới lòng đất.
"Cô ta đến rồi," Hoài An thầm nghĩ, bàn tay phàm nhân của anh khẽ siết chặt lấy thanh huyết kiếm gỗ nhỏ dắt bên hông dưới lớp áo choàng thư sinh.
Thông qua lăng kính thạch anh ma pháp, Hoài An nhìn thấy một bóng người đang ẩn hiện trên cành cây tử đằng hoang phế ngoài hậu viện. Giữa màn mưa tầm tã và sương mù xám xịt, bóng dáng ấy hiện lên quỷ mị và lộng lẫy đến nghẹt thở.
Đó là một nữ tử có làn da trắng muốt như tuyết đầu mùa, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen tuyền dài xõa ngang lưng đang tung bay trong gió bão. Nàng mặc một bộ y phục màu lam đậm bó sát dệt từ tơ tằm ma pháp, trên tà áo thêu những đóa hoa bỉ ngạn trắng tinh xảo. Đôi mắt nàng màu xanh lục nhạt, lạnh lùng, vô cảm và sâu thẳm như mặt hồ băng không đáy. Nàng đứng thẳng trên cành tử đằng mảnh mai, cơ thể nhẹ nhàng đến mức không làm rụng một chiếc lá nào. Trên ngón tay thon thả của nàng, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha bằng thép đen đang tỏa ra những luồng hàn khí màu xanh lam nhạt.
Dạ Tuyết – Kim Ảnh sát thủ huyền thoại của Hắc Nha Hội.
Sát ý từ người nàng tỏa ra mạnh mẽ đến mức đóng băng cả những hạt mưa đang rơi xung quanh thành những hạt băng nhỏ, rơi lộp bộp xuống mái ngói. Nàng khẽ nâng bàn tay lên, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha rục rịch chuyển động, chuẩn bị bắn ra hàng trăm cây kim tẩm độc băng sương để kết liễu mục tiêu Sở Hoài An đang ẩn nấp sau cánh cửa sổ.
Nhưng ngay khi Dạ Tuyết định vận hành Hắc Nha Hàn Băng Quyết để phóng ra chiêu thức chí mạng, cơ thể nàng đột ngột khựng lại.
Một cơn đau dữ dội, tàn nhẫn bùng phát từ lồng ngực của nàng. Huyết ước phong ấn – ký sinh trùng ma pháp do Thân Vương Nhiếp Chính đặt vào tim nàng từ thuở nhỏ – bỗng chốc co thắt kịch liệt. Những mạch máu đen quỷ dị nổi lên, lan nhanh từ ngực lên chiếc cổ trắng ngần của Dạ Tuyết, rò rỉ ra những luồng ma năng màu tím đen tà ác.
Sự co thắt đột ngột của huyết ước đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền kinh hoàng trong cơ thể nàng. Luồng hàn khí cực độ của Cửu U Hàn Kinh mất đi sự khống chế của thần thức, lập tức bạo tẩu, quay ngược lại tấn công vào hệ thống kinh mạch của chính nàng.
Hàn độc bùng nổ dữ dội. Dạ Tuyết rên rỉ một tiếng đau đớn, đôi mắt xanh lục nhạt bộc phát luồng ma năng sương mù rực sáng trong bóng tối. Nàng mất đi lý trí, ma tính bộc phát (Cấp 1) hoàn toàn chiếm lấy tâm trí. Trong cơn điên loạn do đau đớn, nàng vung tay phóng ra hàng loạt kiếm khí hàn băng vô thức về phía hậu viện.
*Rầm! Rắc rắc rắc!*
Những luồng kiếm khí màu tuyết trắng chém quét điên cuồng. Giàn hoa tử đằng hoang phế trong nháy mắt bị đóng băng hoàn toàn thành những khối băng xanh lam khổng lồ, rồi vỡ vụn dưới sức gió bão. Một góc sân hậu viện Tàng Thư Các bỗng chốc biến thành một chiến trường băng giá hoang tàn, phủ đầy những mảnh vụn băng nhọn hoắt.
Dạ Tuyết loạng choạng trên cành cây tử đằng đã bị đóng băng đến nứt rạn. Kinh mạch của nàng bị hàn độc tàn phá nặng nề, cơ thể hoàn toàn mất đi sự khống chế vật lý. Nàng không thể vận hành khinh công để giữ thăng bằng được nữa.
*Uỳnh!*
Cành cây tử đằng gãy đôi dưới sức nặng của băng giá. Dạ Tuyết rơi tự do từ trên cao xuống, cơ thể lạnh ngắt của nàng đập mạnh vào thành đá của Giếng cổ Tàng Thư Các nằm ở góc khuất hậu viện, rồi chìm thẳng xuống lòng giếng sâu thẳm.
Nước giếng cổ quanh năm lạnh buốt, nay gặp phải hàn khí bạo tẩu từ cơ thể Dạ Tuyết, lập tức kích thích ma tính trong huyết quản nàng bùng phát dữ dội hơn. Dưới đáy giếng tối tăm, tiếng nước bắn tung tóe nhanh chóng bị thay thế bởi tiếng băng nứt giòn giã, lạnh lẽo.
Trong phòng đọc sách nhỏ, Hoài An nghe thấy tiếng động lớn chấn động cả hậu viện, kèm theo tiếng gầm rú của luồng kiếm khí hàn băng vừa quét qua. Anh không hề do dự. Dù biết đối phương là một sát thủ Kim Ảnh tàn bạo, nhưng bản năng thấu cảm và trí tuệ của một thủ thư đã mách bảo anh rằng đây là một tai biến năng lượng cực kỳ nguy hiểm.
Hoài An cầm lấy chiếc đèn bão trên bàn, đẩy cửa phòng và bước nhanh xuống cầu thang tối dẫn ra hậu viện.
Mưa bão vẫn trút xuống xối xả, sấm sét rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng gương mặt thư sinh điềm tĩnh của Hoài An. Khi đặt chân xuống hậu viện, anh khẽ rùng mình. Mặt đất dưới chân anh đã phủ một lớp sương băng mỏng trơn trượt, những đóa hoa tử đằng đóng băng lấp lánh dưới ánh chớp như những viên pha lê chết chóc.
Anh tiến lại gần góc sân, nơi chiếc giếng cổ đá rêu phong đang tỏa ra những luồng khói lạnh màu xanh lam nhạt nghi ngút. Tiếng băng nứt giòn giã, lạnh lẽo vọng lên từ sâu dưới lòng đất ngày một rõ ràng.
Hoài An cầm đèn bão che trước ngực, bước đến sát miệng giếng, cúi đầu nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm. Dưới ánh sáng vàng nhạt nhòa của ngọn đèn bão đối lập với ánh chớp xanh sắc lạnh của bầu trời đêm, anh kinh hoàng nhận ra dòng nước giếng lạnh buốt bên dưới đang dần đóng băng hoàn toàn thành một khối đá xanh thẫm, khóa chặt bóng dáng cô độc, đau đớn của nữ sát thủ Dạ Tuyết đang chìm dần vào bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!