Nhạc nềnMemories6

Pháo Đài Sách Cổ Và Bạn Nối Khố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đêm khuya ở trấn biên thùy Long Khánh chưa bao giờ đậm đặc và lạnh lẽo đến thế. Sau khi bóng dáng kiều diễm của Lâm Lạc Y biến mất vào màn đêm, Sở Hoài An vẫn đứng yên lặng dưới giàn hoa tử đằng hoang phế ở hậu viện. Gió rít qua những khe hở của bức tường gỗ sờn cũ, mang theo mùi ẩm mốc của giấy lộn và mùi rỉ sét nồng nặc từ những ống khói cơ khí phía xa. Trên tay anh, thanh huyết kiếm gỗ nhỏ vẫn còn vương lại chút hơi ấm nhạt nhòa cùng vệt máu đỏ hồng đã ngấm sâu vào thớ gỗ đào cổ.


Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu những luồng sáng xanh lục mờ ảo. Thông qua lăng kính này, Hoài An nhìn rõ những bóng đen đang lén lút di chuyển quanh chân tường đá rêu phong phía ngoài Tàng Thư Các. Đó là mật thám của Lôi Hổ. Chúng giống như những con kền kền kiên nhẫn, đang thắt chặt vòng vây xung quanh anh, chờ đợi một mệnh lệnh tối hậu để lao vào xé xác con mồi.


Hoài An biết mình không thể ngồi chờ chết. Lâm Lạc Y dù đã ký vào "Hiệp ước hẹn hò 100 ngày" và tạm thời trở thành hộ vệ bóng tối của anh, nhưng cô cũng đang bị khống chế bởi Huyết ước phong ấn của Thân Vương Nhiếp Chính. Bản thân cô còn phải chật vật chống chọi với những cơn đau tim dữ dội hàng đêm, làm sao có thể bảo vệ anh vẹn toàn trước sự truy sát điên cuồng của Phong Ảnh Các? Anh là một phàm nhân, không có nửa phần võ lực, nhưng anh có trí tuệ, có trí nhớ siêu phàm và một bộ não có thể tính toán chính xác như những bánh răng cơ khí tinh xảo nhất.


"Muốn sống sót qua trò chơi sinh tử này, ta phải biến Tàng Thư Các thành một pháo đài bất khả xâm phạm," Hoài An thầm nghĩ, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên nghị dưới ánh nến leo lét.


Sáng hôm sau, sương mù vẫn chưa tan hoàn toàn trên các ngả đường của thị trấn biên giới. Hoài An khoác lên mình bộ y phục thủ thư màu xanh lam nhạt hơi sờn, đeo thanh huyết kiếm gỗ nhỏ bên hông dưới lớp áo choàng, rồi lén lút rời thư viện bằng cửa sau. Anh đi thẳng đến Phố thợ rèn biên thùy, nơi không khí luôn nóng rực và ồn ào bởi tiếng búa đập sắt vang dội suốt ngày đêm.


Tại một lò rèn nằm sâu trong ngõ tối, khói than đá bốc lên nghi ngút bám đầy muội đen trên những bức tường gạch đổ nát. Một thanh niên vạm vỡ, da sạm đen vì khói lửa, đang quai những nhát búa nặng nề xuống khối thép đỏ rực trên đe rèn. Đó là A Sâm, bạn nối khố chí cốt của Hoài An, một thợ rèn cơ khí Nhị cấp tài ba của Thiết Giáp Môn.


"A Sâm!" Hoài An khẽ gọi khi bước vào bóng tối của lò rèn.


Thấy bạn thân xuất hiện, A Sâm dừng búa, lau mồ hôi nhễ nhại trên trán bằng chiếc tạp dề da bò bám đầy dầu mỡ. Gương mặt bộc trực của gã lộ ra nụ cười hào sảng: "Hoài An? Cơn gió nào đưa đại học sĩ của Tàng Thư Các đến cái xưởng rèn bẩn thỉu này thế? Ngươi không sợ khói than làm hỏng bộ y phục thư sinh kia sao?"


Hoài An không cười. Anh bước lại gần, quan sát xung quanh để đảm bảo không có tai mắt theo dõi, rồi khẽ nói: "Ta cần sự giúp đỡ của ngươi. Một sự giúp đỡ liên quan đến mạng sống của ta."


Sự nghiêm túc trong giọng nói của Hoài An khiến nụ cười trên môi A Sâm tắt ngấm. Gã thợ rèn đặt chiếc búa lớn xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua thanh kiếm gỗ nhỏ dắt bên hông Hoài An. Là một người am hiểu cơ khí và vũ khí thế giới ngầm, A Sâm lập tức nhận ra ký hiệu huyết sắc quỷ dị trên thớ gỗ đào.


"Huyết kiếm gỗ... của Phong Ảnh Các? Ngươi đã chọc phải bọn sát thủ điên loạn đó sao?" A Sâm hạ thấp giọng, tông giọng trầm xuống đầy lo lắng.


Hoài An gật đầu, anh lấy ra một bản vẽ chi tiết từ trong ống tay áo. Đó là bản vẽ do chính tay anh vẽ lại từ ký ức siêu phàm về sơ đồ trận pháp cơ khí cổ đại ẩn giấu dưới nền móng của Tàng Thư Các, kết hợp với các cải tiến cơ học hiện đại.


"Lôi Hổ đã phát lệnh truy sát đỏ nhắm vào ta. Mật thám của hắn đã bao vây thư viện. Ta cần ngươi chế tạo cho ta một hệ thống bẫy sập lò xo cơ khí dựa trên bản thiết kế này để lắp đặt dưới nền móng bệ sách cổ," Hoài An giải thích, ngón tay anh chỉ vào các khớp nối bánh răng trên bản vẽ.


A Sâm đeo kính cơ khí một tròng lên mắt, chăm chú nhìn bản vẽ của Hoài An. Càng nhìn, đôi lông mày rậm của gã càng nhíu chặt lại, rồi đột ngột giãn ra đầy kinh ngạc: "Cơ quan phối hợp đa tầng? Dùng dây cót thép chịu lực cực hạn kết hợp với xích sắt khóa chân... Hoài An, bộ não của ngươi rốt cuộc được làm bằng gì thế? Bản thiết kế này quá tinh xảo, nó hoàn toàn có thể khắc chế khinh công của những kẻ tu luyện tốc độ!"


"Ngươi có thể làm được không?" Hoài An hỏi, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh cực hạn.


A Sâm vỗ mạnh vào lồng ngực vạm vỡ của mình: "Với Thiết Giáp Môn chúng ta, không có gì là không thể rèn đúc. Nhưng để vận hành hệ thống bẫy nặng nề này tự động hoạt động ban đêm, ngươi cần một nguồn năng lượng ổn định."


Hoài An mỉm cười, anh đặt lên bàn rèn một viên đá nhỏ màu lam nhạt đang tỏa ra những luồng điện ma năng yếu ớt. Đó là một viên Linh thạch ma pháp cấp thấp mà anh đã dùng bổng lộc ít ỏi của mình để quy đổi từ tiệm cầm đồ của Chưởng quỹ Tiền.


"Thế này đã đủ chưa?"


"Quá đủ! Đêm nay, ta sẽ mang các linh kiện đến Tàng Thư Các và giúp ngươi lắp đặt hoàn chỉnh. Hãy chuẩn bị sẵn sàng," A Sâm siết chặt tay Hoài An, ánh mắt tràn đầy sự kiên định của tình huynh đệ.


Suốt cả ngày hôm đó, Hoài An cùng A Sâm âm thầm vận chuyển các hộp linh kiện thép nặng nề vào hậu viện Tàng Thư Các dưới vỏ bọc những hòm sách cổ nát cần phục chế. Dưới sự chỉ dẫn chính xác đến từng thốn đất của Hoài An nhờ năng lực ghi nhớ tuyệt đối, A Sâm đã tháo dỡ các tấm ván sàn gỗ sồi xung quanh bệ sách cổ tầng một, lắp đặt các lò xo thép chịu lực cực hạn, hệ thống xích sắt khóa chân và kết nối chúng với bộ kích hoạt ma năng chạy bằng viên linh thạch.


"Hãy cẩn thận," A Sâm vừa vặn chiếc đai ốc cuối cùng vừa thì thầm, "Hệ thống bẫy lò xo này có lực bật rất mạnh. Nếu kích hoạt bừa bãi, nó có thể làm sập các kệ sách cổ bám đầy bụi bẩn kia đấy."


"Ta biết giới hạn của nó. Cảm ơn ngươi, A Sâm," Hoài An khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những chiếc bẫy ẩn giấu hoàn hảo dưới lớp sàn gỗ.


Đêm xuống, trấn biên thùy lại chìm vào màn sương mù độc tính màu xám xịt. Không khí ẩm ướt và lạnh buốt xương tủy. Hoài An ngồi một mình trong phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai, ngọn nến sáp ong tỏa ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ giúp anh định thần. Dưới chân anh, chú chó hoang A Lang nằm im lặng, đôi tai nhọn thỉnh thoảng khẽ vểnh lên nghe ngóng.


Sự tĩnh lặng của đêm tối kéo dài đến tận canh ba. Đột nhiên, A Lang đứng phắt dậy. Bộ lông xám vằn đen của nó dựng ngược lên, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm về phía trần nhà gỗ tầng một. Nó không sủa to, mà chỉ phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp (sủa trầm) trong cổ họng – tín hiệu cảnh báo có sát khí đang áp sát trong phạm vi trăm mét.


Hoài An lập tức dập tắt nến. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn, kích hoạt năng lực đọc vị nhịp tim qua hơi thở. Trong không gian tĩnh lặng, anh nghe thấy những tiếng bước chân cực nhẹ, di chuyển uyển chuyển như mèo rừng trên mái ngói Tàng Thư Các.


"Ba tên. Khinh công nhẹ nhàng nhưng nhịp thở vẫn còn chút thô thiển... Không phải Kim Ảnh như Lâm Lạc Y, đây là Thiết Ảnh sát thủ của Phong Ảnh Các," Hoài An lập tức đưa ra phân tích tâm lý hành vi chính xác.


Thông qua khe cửa sổ gỗ, anh nhìn thấy ba bóng đen đeo mặt nạ xám, mặc dạ hành y sờn rách, đang lướt xuống từ skylight tầng ba, tiến vào đại sảnh tầng một nơi lưu trữ những hòm sách cổ. Chúng cầm trên tay những thanh đao sắt tuần tra tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.


"Lôi Hổ quả nhiên đã mất kiên nhẫn," Hoài An thầm nghĩ. Anh không hề hoảng loạn, nhịp tim phàm nhân vẫn giữ ở mức ổn định nhờ kỹ thuật thở tĩnh tâm.


Anh nhẹ nhàng bước xuống cầu thang tối, ẩn mình sau góc khuất của bệ sách lớn ở tầng một. Chú chó A Lang im lặng bám sát sau lưng anh như một bóng ma.


Ba tên Thiết Ảnh sát thủ di chuyển đội hình tam giác, từ từ áp sát về phía phòng đọc sách của Hoài An. Tên đi đầu có dáng người cao lớn, bước đi hơi nặng nề hơn hai tên còn lại. Hắn đang dẫm chân lên đúng tấm ván gỗ sồi thứ mười hai từ cửa vào.


*Cạch!*


Một tiếng động cơ khí nhỏ xíu vang lên dưới lòng đất.


Ngay lập tức, tấm ván gỗ sồi sụp xuống. Hệ thống Trận pháp cơ khí Tàng Thư Các được kích hoạt. Viên linh thạch ma pháp cấp thấp tỏa ra luồng điện ma năng mạnh mẽ, giải phóng chốt khóa lò xo thép chịu lực cực hạn dưới nền đất.


*Rầm! cạch cạch cạch!*


Một chiếc bẫy kẹp bằng thép ròng bỗng chốc bật mạnh lên khỏi mặt đất, ngậm chặt lấy cổ chân của tên Thiết Ảnh đi đầu. Những chiếc răng cưa thép cắm sâu vào da thịt hắn, xích sắt bọc quặng chống ma pháp lập tức quấn chặt lấy chân hắn, khóa cứng gã sát thủ vào cây cột gỗ sồi dày ba tấc của thư viện.


"Á!!!" Tên sát thủ hét lên đau đớn, thanh đao sắt trên tay rơi keng xuống sàn đá.


"Có bẫy!" Hai tên còn lại kinh hoàng thốt lên, khinh công của chúng lập tức bị khựng lại giữa chừng.


Tên sát thủ thứ hai, có phản xạ nhanh nhạy hơn, lập tức vung thanh đao sắt bọc một luồng kiếm khí yếu ớt chém mạnh vào xích sắt của chiếc bẫy thứ hai đang định bật lên để giải vây cho đồng bọn.


*Keng! Rắc!*


Xích sắt của chiếc bẫy số hai bị chém đứt đôi. Do lực rèn của A Sâm chưa đủ để chống lại thép ma pháp chuyên dụng của sát thủ cấp cao, xích sắt bình thường đã không thể chịu nổi một nhát chém chứa kiếm khí. Mảnh xích văng ra găm thẳng vào một kệ sách cổ bên cạnh, làm rách nát vài cuốn sử liệu cũ bám đầy bụi bẩn (failed attempt/cost paid).


"Tên thư sinh phế vật kia trốn ở kia! Giết hắn!" Tên thứ hai hét lên khi phát hiện ra bóng dáng của Hoài An sau bệ sách.


Hai tên Thiết Ảnh sát thủ còn lại vung đao lao thẳng về phía Hoài An với tốc độ cực nhanh.


Hoài An vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh ấm áp trên môi, nhịp tim không hề thay đổi trước lưỡi đao đang cận kề. Anh kích hoạt năng lực Giữ bình tĩnh cực hạn, tay phải thò vào túi áo choàng lấy ra một nắm bột màu xám nhạt.


"Muốn lấy đầu ta? Các ngươi đi nhầm chỗ rồi," Hoài An nhẹ giọng nói.


Anh vung tay ném mạnh nắm Bột lân tinh phát quang về phía hai tên sát thủ đang lao tới. Hóa chất cơ khí tự chế gặp hơi ẩm độc tính đậm đặc trong sương mù đêm khuya lập tức phản ứng mãnh liệt.


*Bùm!*


Một luồng ánh sáng xanh lục cực mạnh bùng phát tức thời, làm sáng rực toàn bộ đại sảnh tối tăm của Tàng Thư Các. Ánh sáng chói lòa đột ngột phá hủy hoàn toàn tầm nhìn bóng tối của hai tên Thiết Ảnh sát thủ.


"Mắt của ta!"

"A! Không nhìn thấy gì cả!"


Hai tên sát thủ hét lên hoảng loạn, bước chân khinh công của chúng trở nên hỗn loạn, chúng vung đao chém loạn xạ vào không khí trong vô vọng.


Hoài An tận dụng cơ hội, khẽ huýt sáo một tiếng trầm. Chú chó A Lang lập tức lao ra như một mũi tên xám, cắn chặt vào cổ tay cầm đao của tên sát thủ thứ hai, khiến hắn đau đớn buông đao.


Tên sát thủ thứ ba, trong cơn hoảng loạn và mù lòa, lùi lại ba bước để tìm hướng thoát thân. Nhưng hắn đã quên mất tính toán lộ trình bẫy rập của Hoài An. Chân hắn dẫm thẳng vào tấm ván gỗ sồi thứ mười lăm.


*Cạch! Phập!*


Chiếc bẫy lò xo thứ ba bật mạnh, xích sắt khóa chặt hai tay hắn ra sau lưng, ghim chặt gã sát thủ vào bệ sách cổ dày cộm.


Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ toán Thiết Ảnh sát thủ đột nhập đầu tiên của Lôi Hổ đã bị bắt sống và vô hiệu hóa hoàn toàn dưới sự điều khiển bẫy rập thông minh của một phàm nhân không có võ lực.


Hoài An bước ra từ bóng tối, tay cầm chiếc đèn bão tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Anh đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển, điềm tĩnh nhìn ba tên sát thủ đang bị bẫy kẹp chặt dưới sàn nhà loang lổ vết máu và bụi giấy.


Anh bước lại gần tên Thiết Ảnh sát thủ đi đầu đang thoi thóp vì mất máu và đau đớn. Hoài An dùng Ngưỡng Đọc Vị quan sát biểu cảm co rút cơ mặt của hắn, nhịp thở đứt quãng chứng tỏ sinh mệnh hắn đang trôi dần.


"Ai sai các ngươi đến? Lôi Hổ đúng không?" Hoài An ôn tồn hỏi, giọng nói không hề có chút sát khí nhưng lại mang áp lực tinh thần cực lớn.


Tên sát thủ nhìn thanh huyết kiếm gỗ nhỏ đeo bên hông Hoài An, rồi nhìn vào đôi mắt thông tuệ thấu suốt lòng người sau gọng kính tròn. Hắn khẽ ho ra một ngụm máu đen, cười lớn một cách điên cuồng và đầy chế giễu:


"Khặc... Sở Hoài An... Ngươi nghĩ... ngươi dùng mấy cái bẫy sắt rỉ này là có thể sống sót sao? Lâm Lạc Y phản bội Phong Ảnh Các... nhưng nàng ta không cứu nổi ngươi đâu..."


Gã sát thủ trợn trừng mắt nhìn Hoài An, giọng nói thoi thóp của hắn mang theo nỗi khiếp sợ tột cùng từ sâu trong linh hồn:


"Một cỗ máy giết người thực sự... đáng sợ hơn gấp vạn lần Phong Ảnh Các... sát thủ Kim Ảnh của Hắc Nha Hội... Dạ Tuyết... đã tiến vào thị trấn này rồi... Đầu của ngươi... sẽ bị treo trên cổng thành trước khi sương mù tan rã... khặc..."


Nói xong, gã sát thủ Thiết Ảnh tắt thở, đầu gục xuống bên cạnh chiếc bẫy lò xo bằng thép ròng rỉ sét.


Sở Hoài An đứng lặng người trong đại sảnh Tàng Thư Các, ánh sáng từ chiếc đèn bão chao đảo trên gương mặt thư sinh gầy gò của anh. Gió đêm biên thùy lại rít lên qua những khe hở, mang theo tiếng quạ kêu lạnh lẽo từ phía rừng sương mù hoang dã.


Hắc Nha Hội... Dạ Tuyết...


Một áp lực sinh tồn mới, tàn bạo và đáng sợ hơn gấp bội, đã bắt đầu gõ cửa pháo đài sách cổ của vị thủ thư phế vật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!