Nhạc nềnMemories6

Khúc Dạo Đầu Của Trận Thanh Trừng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng ở trấn biên thùy Long Khánh chưa bao giờ đậm đặc và ẩm ướt đến thế. Nó mang theo vị mặn chát của muối biển rỉ sét và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những ống khói cơ khí của đồn quân viễn chinh xa xôi. Sở Hoài An bước đi trong màn sương xám xịt, tà áo thủ thư màu xanh lam nhạt hơi sờn khẽ bay theo gió lạnh. Bả vai trái của anh, vết thương cũ rách ra từ mật thất cấm thư, vẫn đang nhói lên từng cơn buốt giá. Lớp băng gạc dệt bằng lụa đỏ của Lâm Lạc Y quấn sát da thịt anh đã bắt đầu thấm ra một vệt máu đỏ tươi nhạt nhòa, nhưng Hoài An khẽ mím môi, ép mình không được lộ ra vẻ yếu ớt.


Trong túi áo trong sát lồng ngực phàm nhân của anh, viên Tử Vong Đan lạnh ngắt như băng đá do Lão thủ thư Tần tự tay điều chế vẫn nằm im lìm. Nó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự tự do mà anh sắp phải đánh cược. Nhưng trước mắt, anh phải sống sót qua buổi sáng hôm nay. Anh phải đến được Quán trà Liễu nương, nơi hai nữ sát thủ Kim Ảnh của anh đang chờ đợi.


Khi Hoài An đẩy cánh cửa gỗ dày cộm của Quán trà Liễu nương, mùi hương trà nhài ấm áp và ngào ngạt lập tức ùa vào khứu giác, xua đi phần nào cái lạnh buốt xương của sương độc bên ngoài. Quán trà lúc này vắng lặng không một bóng khách. Liễu nương, bà chủ quán sắc sảo trong bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn đỏ, đang đứng bên quầy gỗ, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu tột độ.


Ở góc khuất của hậu viện quán trà, dưới giàn hoa tử đằng hoang phế đã rụng gần hết lá, hai bóng hình quen thuộc đang ngồi đối diện nhau. Lâm Lạc Y mặc dạ hành y màu đen bó sát thêu chỉ bạc, mái tóc đuôi ngựa cao cột bằng dải lụa đỏ khẽ lay động. Đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng khóa chặt vào Dạ Tuyết, người đang diện bộ y phục màu lam đậm thêu hoa bỉ ngạn trắng, da trắng như tuyết đối lập với mái tóc đen tuyền xõa dài. Không khí giữa hai người lạnh đến mức dường như có thể đóng băng cả những giọt sương mai đang rơi.


"Hoài An!" Lâm Lạc Y là người đầu tiên đứng phắt dậy khi nhìn thấy bóng dáng anh. Nàng bước nhanh tới, đôi mắt phượng quét qua vệt máu đỏ trên vai trái anh, chân mày thanh tú nhíu chặt lại đầy lo lắng. "Vết thương của anh lại rỉ máu rồi. Tên phế vật này, tại sao không ở lại thư viện tịnh dưỡng mà lại chạy ra ngoài trong lúc tổng đàn đang phát lệnh truy sát đỏ?"


Dạ Tuyết không đứng dậy, nhưng ngón tay nàng khẽ siết chặt chiếc thìa gỗ trong tách trà, đôi mắt xanh lục nhạt không cảm xúc khẽ dao động khi nhìn vào vết thương của anh. Nàng lạnh lùng nói, giọng nói trong vắt nhưng mang theo một sự chiếm hữu thầm lặng: "Hắn là phu quân hẹn hò của ta. Ta đã thề sẽ bảo vệ hắn khỏi Hắc Nha Hội. Nhưng nếu hắn tự mình tìm chết ngoài sương mù, ta cũng không thể giữ mạng cho hắn vĩnh viễn."


Hoài An khẽ mỉm cười ôn tồn, nhịp thở của anh phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhờ kỹ năng Giữ bình tĩnh cực hạn. Anh bước đến giữa hai cô gái, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Lạc Y rồi quay sang nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Dạ Tuyết. Khi bàn tay phàm nhân của anh tiếp xúc với họ, năng lực Đồng điệu cảm xúc chạm lập tức kích hoạt. Anh cảm nhận được sự lo lắng chân thành đang hỗn loạn trong tim Lạc Y, và cả cơn đau tim âm ỉ do Huyết ước phong ấn đang gặm nhấm kinh mạch của Dạ Tuyết.


"Lạc Y, Dạ Tuyết, nghe ta nói," Hoài An từ tốn lên tiếng, giọng nói của anh mang theo một sự thấu cảm sâu sắc xua tan bầu không khí nghi kỵ giữa hai bang hội sát thủ. "Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa. Triệu sứ giả đã mang mật lệnh đỏ của Thân Vương Nhiếp Chính đến đồn biên thùy. Lôi Hổ không còn đường lui, hắn đã cấu kết với Huyết Ảnh – vị Ngân Ảnh sát thủ tàn nhẫn nhất tổng đàn Phong Ảnh Các. Chúng đang dẫn theo hàng chục sát thủ và kỵ sĩ cơ khí hơi nước bao vây quán trà này."


Lâm Lạc Y khẽ khựng lại, thanh đoản kiếm Lạc Vũ bên hông nàng khẽ rung lên phát ra ánh sáng lam nhạt lạnh lẽo: "Huyết Ảnh... cô ta thực sự đã đến? Cô ta là giám sát sứ của tổng đàn, kiếm pháp Huyết Nguyệt tàn nhẫn cực nhanh. Một mình tôi khó lòng đối phó nếu cô ta phối hợp với kỵ sĩ cơ khí của Lôi Hổ."


"Không phải một mình cô," Dạ Tuyết chậm rãi đứng dậy, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha trên ngón tay nàng khẽ chuyển động, tỏa ra một luồng hàn khí nhẹ. "Ta đã ký vào hiệp ước hẹn hò tạm thời với hắn. Hắc Nha Hội và Phong Ảnh Các tuy là tử thù, nhưng hôm nay, ta sẽ không để kẻ nào chạm vào một sợi tóc của hắn trước mặt ta."


Sự thấu cảm tinh thần đạt đến đỉnh cao khi hai nữ sát thủ huyền thoại gạt bỏ thù hận bang hội cũ, đồng lòng đứng lên bảo vệ phu quân hẹn hò phàm nhân của mình. Hoài An nhìn hai cô gái, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Anh đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển lên mắt, tròng kính thạch anh ma pháp khẽ phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh.


"Tốt lắm. Hai cô chính là thanh kiếm mạnh nhất của ta," Hoài An kiên định nói. "Ta không có võ lực, nhưng ta sẽ là bộ não của hai cô. Hãy đứng sau tấm chắn quặng sắt chống ma pháp này. Ta sẽ dùng kính gọng tròn để đọc vị nhịp tim, hơi thở và chỉ dẫn điểm yếu của chúng cho hai cô."


Hoài An vừa dứt lời, một tiếng rít sắc lẹm xé toạc màn sương mù ngoài phố.


*Ầm!*


Một luồng kiếm khí màu đỏ sẫm tàn bạo xé rách bức tường gỗ phía trước của Quán trà Liễu nương, để lại một vết chém cháy sém bốc mùi khét lẹt của lưu huỳnh. Bụi gỗ và gạch đá vỡ vụn bay tứ tung. Từ ngoài màn sương đỏ quỷ dị, bóng dáng của Huyết Ảnh bước ra. Cô ta mặc y phục dạ hành màu đỏ sẫm thêu hình trăng khuyết máu, mái tóc ngắn cá tính khẽ bay, đôi mắt lạnh lẽo không một tia ấm áp khóa chặt vào Lâm Lạc Y.


"Lâm Lạc Y, ngươi thực sự đã phản bội Phong Ảnh Các vì một tên thủ thư phế vật," Giọng nói của Huyết Ảnh lảnh lót nhưng đầy sát khí lạnh lùng. "Hôm nay, ta sẽ dùng kiếm Huyết Nguyệt để thanh lọc môn hộ, lấy đầu cả hai ngươi dâng lên đà chủ Lôi Hổ!"


"Muốn lấy mạng hắn, phải bước qua xác của ta trước!" Lâm Lạc Y hét lớn, cơ thể nàng nhẹ nhàng lướt đi như gió thổi sương mù. Nàng bộc phát khinh công Phong Ảnh Thần Hành, tạo ra ba tàn ảnh giả đánh lạc hướng tầm nhìn của Huyết Ảnh. Thanh đoản kiếm Lạc Vũ vung lên, chém ra một luồng kiếm khí màu lam nhạt lộng lẫy chặn đứng đòn chém nhanh của Huyết Ảnh.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm vang dội xé toạc không gian quán trà. Cùng lúc đó, hàng chục sát thủ Thiết Ảnh của Phong Ảnh Các lao vào từ các cửa sổ đổ nát. Dạ Tuyết vung tay, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha bắn ra hàng trăm cây kim tẩm độc băng sương, phong tỏa hoàn toàn hướng di chuyển của nhóm sát thủ Thiết Ảnh, đóng băng kinh mạch khiến chúng quỵ xuống sàn gỗ.


Hoài An đứng sau tấm chắn quặng sắt chống ma pháp do A Sâm chế tạo, mắt không rời chiến trường. Qua tròng kính thạch anh ma pháp, anh quan sát kỹ lưỡng nhịp thở và cử động của Huyết Ảnh. Anh nhận ra một chi tiết vi mô: "Lạc Y! Nhịp thở của cô ta bị đứt quãng sau mỗi ba chiêu kiếm! Hãy lùi lại hai bước, nhường khoảng trống cho Dạ Tuyết tấn công vào sườn trái của cô ta!"


Lâm Lạc Y tin tưởng tuyệt đối vào lời chỉ dẫn của Hoài An, nàng lập tức thu kiếm lùi lại. Đúng giây thứ tư, Dạ Tuyết giương cây cung tiễn cơ khí, bắn ra ba mũi tên băng sương nhắm thẳng vào mạn sườn trái của Huyết Ảnh. Huyết Ảnh kinh hoàng né tránh, nhưng luồng hàn khí từ mũi tên vẫn làm đông cứng nhẹ khớp vai trái của cô ta, khiến tốc độ vung kiếm giảm đi một phân.


Tuy nhiên, phe phản diện không chỉ có một mình Huyết Ảnh.


*Rầm!*


Cánh cửa sau của quán trà bị húc sập hoàn toàn. Lôi Hổ – gã đà chủ tàn bạo lực lưỡng – dẫn theo hai kỵ sĩ cơ khí hơi nước cấp 1 khổng lồ ập vào. Tiếng động cơ hơi nước gầm rú phì phì phun ra làn khói xám đặc quánh. Những chiếc cưa sắt khổng lồ trên tay kỵ sĩ cơ khí quay tròn điên cuồng, phá hủy hoàn toàn hệ thống bẫy rập dây thép mà Liễu nương đã lắp đặt ở hậu viện.


Bà chủ Liễu nương hét lên một tiếng, lao ra che chở cho nha hoàn Tiểu Hồng đang khóc lóc thảm thiết ở góc tường. Một mảnh vỡ cơ khí sắc bén văng trúng bả vai Liễu nương, khiến cánh tay nàng rỉ máu đỏ tươi, ngã quỵ xuống cạnh quầy trà.


"Liễu nương!" Hoài An lo lắng hét lên. Anh vội vã quan sát hai tên kỵ sĩ cơ khí đang tiến sát. Qua chiếc kính gọng tròn cổ điển, anh nhìn thấy rõ điểm rạn nứt cơ khí siêu nhỏ ở khớp van xả hơi nước sau gáy của tên kỵ sĩ dẫn đầu. Nhiệt độ của lò hơi nước bên trong nó đang ở mức quá nhiệt cực hạn.


"Dạ Tuyết! Nhắm vào khớp van hơi nước sau gáy tên kỵ sĩ bọc thép dẫn đầu! Đóng băng nó ngay lập tức!" Hoài An lớn tiếng chỉ dẫn chiến thuật.


Dạ Tuyết định dùng độc băng sương diện rộng để phong tỏa, nhưng luồng gió bão sương mù từ bức tường vỡ của quán trà đột ngột thổi ngược vào trong. Hoài An với khứu giác siêu nhạy lập tức nhận biết nguy hiểm: "Không được thả độc diện rộng! Gió đang thổi ngược về phía tấm chắn! Cô sẽ đầu độc chính chúng ta! Hãy dùng Hắc Nha Tuyết Kiếm đơn mục tiêu!"


Dạ Tuyết cắn răng thu hồi độc tính, kinh mạch bị phản phệ nhẹ khiến khóe môi nàng rỉ máu. Nhưng nàng vẫn kiên định vận hành nội lực, chém ra một luồng kiếm khí mang hàn băng độc tố cực mạnh nhắm thẳng vào khớp van hơi nước sau gáy tên kỵ sĩ cơ khí theo đúng chỉ dẫn của Hoài An.


*Rắc rắc rắc!*


Luồng hàn khí cực độ đóng băng hoàn toàn van xả hơi. Lò hơi nước của kỵ sĩ cơ khí bị nghẹt áp suất quá nhiệt dữ dội, lập tức nổ tung khớp nối kim loại rầm rầm. Tên khổng lồ sắt quỵ xuống, khói xám phun ra mù mịt che khuất tầm nhìn.


Huyết Ảnh chứng kiến kỵ sĩ cơ khí bị vô hiệu hóa, khớp vai trái lại bị đông cứng, cô ta điên cuồng gào lên trong phẫn nộ. Sát khí Ngân Ảnh đỏ sẫm bùng phát đến cực hạn, thanh đoản kiếm Huyết Nguyệt rực sáng ánh đỏ tà ác. Cô ta quyết tâm lấy mạng cả ba người bằng chiêu thức tối thượng của mình.


Cô ta vung kiếm chém quét một đường kinh hoàng nhắm thẳng vào trung tâm quán trà.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Cú chém mang theo kiếm khí Ngân Ảnh tàn bạo làm sụp sụp hoàn toàn toàn bộ cổng trước và mái hiên gỗ của Quán trà Liễu nương. Những cây cột gỗ khổng lồ gãy đôi, gạch đá và ngói lợp rơi xuống như mưa, bụi sương mù và khói lửa bốc lên ngùn ngụt che khuất cả bầu trời biên thùy.


Giữa đống đổ nát hoang tàn rực lửa và khói bụi mịt mù, một cảnh tượng bi tráng và lộng lẫy hiện ra. Lâm Lạc Y và Dạ Tuyết, dù y phục đã rách nát và cơ thể bám đầy bụi sương, vẫn đứng song song, chắn trước che chở hoàn toàn cho Sở Hoài An. Hai thanh kiếm Lạc Vũ và Hắc Nha đan chéo vào nhau, tạo thành một lá chắn kiên cố bằng kiếm khí lam nhạt và băng sương trắng xóa, đối đầu trực diện với sát khí đỏ máu của Huyết Ảnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!