Nhạc nềnMemories6

Hiệp Ước Hẹn Hò 100 Ngày

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi thở của Lâm Lạc Y mang theo mùi hương thanh nhẹ của hoa tử đằng hòa quyện cùng vị ngọt ấm áp của bát mì sâm đất cô vừa ăn sạch. Nhưng ngay sát yết hầu của Sở Hoài An, lưỡi kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve vẫn tỏa ra những luồng kiếm khí lam nhạt lạnh buốt. Khoảng cách gần đến mức Hoài An có thể nhìn thấy từng sợi mi cong vút đang khẽ rung lên của nàng sát thủ Kim Ảnh, và cả vệt hồng ngượng ngùng chưa kịp tan hết trên đôi gò má trắng ngần.


"Ngươi... phải làm đầu bếp riêng cho ta. Mỗi ngày, đúng vào giờ này, ta muốn một bát mì ngọt giống như thế này. Nếu ngươi dám trễ dù chỉ một hơi thở, ta sẽ dùng thanh kiếm này lột da ngươi."


Lời thì thầm của Lâm Lạc Y vang lên bên tai Hoài An, mang theo sự kiêu ngạo đặc trưng của một kẻ đứng trên đỉnh cao thế giới ngầm, nhưng cũng đầy rẫy sự lúng túng của một thiếu nữ lần đầu tiên bị ẩm thực cảm hóa.


Sở Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu rõ ràng từng dao động nhỏ nhất trên gương mặt của Lâm Lạc Y. Nàng đang cố gắng dùng sát khí để che giấu sự bối rối của mình. Ngón tay nàng siết chặt chuôi kiếm Lạc Vũ, nhưng nhịp tim của nàng – thứ mà Hoài An đang lắng nghe cực kỳ chăm chú thông qua kỹ năng đọc vị nhịp tim qua hơi thở – lại đang đập nhanh một cách bất thường. Nàng không thực sự muốn giết anh, ít nhất là không phải lúc này.


"Lâm tiểu thư," Hoài An lên tiếng, giọng nói ôn tồn như dòng nước ấm xoa dịu bầu không khí đóng băng, "Điều kiện của cô quả thực là một vinh hạnh lớn cho một thủ thư phế vật như ta. Nhưng cô có từng nghĩ đến việc Phong Ảnh Các sẽ phản ứng thế nào nếu cô kéo dài thời gian ám sát ta chỉ để ăn mì ngọt?"


Lâm Lạc Y khẽ khựng lại, ánh mắt phượng thoáng hiện một tia âm u. Đúng vậy, Phong Ảnh Các có kỷ luật thép. Lôi Hổ – đà chủ phân đà biên thùy, một kẻ tàn bạo và tham lam – đang ráo riết theo dõi nhiệm vụ này. Nếu cô trì hoãn quá lâu, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ và tự mình ra tay.


"Đó không phải là chuyện một kẻ sắp chết như ngươi cần lo lắng," Lâm Lạc Y lạnh giọng, lưỡi kiếm lại kề sát thêm một phân, cắt đứt một sợi tóc mai của Hoài An rơi xuống đất. "Ta có cách của ta."


"Ta có một đề xuất tốt hơn cho cả hai chúng ta," Hoài An không hề nao núng trước lưỡi kiếm tử thần. Anh kích hoạt năng lực Giữ bình tĩnh cực hạn, giữ cho nhịp tim phàm nhân của mình không tăng thêm dù chỉ một nhịp. "Chúng ta hãy ký kết một hiệp ước. Ta gọi đó là: Hiệp ước hẹn hò 100 ngày."


"Hẹn hò?" Lâm Lạc Y lặp lại từ ngữ xa lạ đó, đôi mày thanh tú nhíu chặt. "Ngươi đang đùa giỡn với ta sao? Một sát thủ Kim Ảnh và một tên thủ thư phế vật... hẹn hò? Ngươi có biết mình đang nói gì không?"


"Hẹn hò, trong định nghĩa của ta, chỉ đơn giản là một vỏ bọc hoàn hảo," Hoài An bình tĩnh giải thích, ánh mắt anh lấp lánh sự thông tuệ sau gọng kính tròn. "Cô có thể báo cáo với Lôi Hổ rằng ngươi đang dùng mỹ nhân kế để tiếp cận ta, nhằm dò la mật mã hoàng gia dở dang trên bàn kia. Bằng cách đó, cô có lý do chính đáng để xuất hiện tại Tàng Thư Các mỗi ngày mà không bị nghi ngờ phản bội bang hội. Trong thời gian 100 ngày này, mọi sát ý giữa chúng ta phải được cất giữ. Đổi lại, ta sẽ phục vụ cô những món ăn ẩm thực y lý trị liệu đặc biệt nhất mỗi ngày."


Lâm Lạc Y nhìn chằm chằm vào Hoài An, cố gắng tìm kiếm một tia gian trá hay sợ hãi trên gương mặt thư sinh gầy gò của anh. Nhưng nàng thất bại. Sự chân thành và điềm tĩnh tuyệt đối của người thanh niên này khiến nàng cảm thấy hoang mang. Một phàm nhân không có võ lực, lại dám đề xuất một trò chơi sinh tử đầy mưu lược với một cỗ máy giết người.


"Và tại sao ta phải đồng ý giúp ngươi kéo dài mạng sống?" Lâm Lạc Y hừ lạnh, nhưng kiếm khí trên lưỡi đao đã bắt đầu suy giảm.


"Bởi vì kinh mạch của cô cần nó," Hoài An chỉ thẳng vào cánh tay phải đang khẽ run nhẹ dưới lớp áo dạ hành của cô. "Phong Ảnh Thần Quyết giúp cô có tốc độ vô ảnh, nhưng nó đang đốt cháy ma năng và gặm nhấm kinh mạch của cô mỗi khi cô di chuyển trong sương mù độc tính biên thùy. Những món ăn của ta không chỉ ngọt, mà chúng được chế biến từ thảo dược đặc biệt có thể giúp cô hồi phục kinh mạch bị tổn thương. 100 ngày hẹn hò, đổi lại là sự hồi phục hoàn hảo cho võ học của cô. Đây là một cuộc giao dịch công bằng, đúng với nguyên tắc của cô, phải không?"


Đột nhiên, một cơn đau nhói dữ dội bộc phát từ lồng ngực của Lâm Lạc Y. Gương mặt cô lập tức tái nhợt, những mạch máu đen nhỏ xíu quỷ dị thoáng nổi lên quanh cổ rồi nhanh chóng lặn đi. Đó là dấu hiệu của Huyết ước phong ấn (Cấp 1) đang rò rỉ năng lượng cắn trả do cô đã có ý định trì hoãn nhiệm vụ giết Hoài An.


Lâm Lạc Y cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, cơ thể khẽ run lên đứng không vững.


Hoài An nhận biết mùi hương thảo mộc từ di vật của mẹ có thể làm giảm sát khí bộc phát tự nhiên và xoa dịu cơn đau đầu của cô. Anh lập tức thò tay vào trong lớp áo lót sờn cũ, lấy ra chiếc mộc bài bình an chỉ đỏ – di vật quý giá nhất của người mẹ quá cố Diệp Thục Khuê để lại. Chiếc mộc bài bằng gỗ đào nhỏ cỡ lòng bàn tay tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh nhẹ, ấm áp và cực kỳ dễ chịu.


"Cầm lấy cái này," Hoài An nhẹ nhàng đặt mộc bài vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Lâm Lạc Y.


Ngay khi những ngón tay thon dài của cô chạm vào mộc bài gỗ đào, một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ thảo dược ngấm sâu mười năm bắt đầu lan tỏa qua da thịt, chạy dọc theo kinh mạch đang bỏng rát của cô. Cơn đau thắt ngực dữ dội do huyết ước cắn trả bỗng chốc dịu đi rõ rệt, những mạch máu đen quanh cổ cô hoàn toàn lặn xuống.


Lâm Lạc Y kinh ngạc nhìn chiếc mộc bài trong tay, rồi ngước lên nhìn Hoài An. Sự nghi ngờ của nàng bị hóa giải hoàn toàn bởi mùi hương thảo mộc từ mộc bài bình an và lời hứa nấu ăn chân thành của anh. Nàng nhận ra người thanh niên này thực sự có khả năng chữa lành cho cô, cả về thể chất lẫn những tổn thương sâu kín trong tâm hồn.


"Chiếc mộc bài này... mang mùi hương rất giống với quê hương của ta trước khi bị tàn phá," Lâm Lạc Y thì thầm, ánh mắt phượng thoáng hiện một tia u uất xa xăm. Nàng khẽ cắn môi, kiêu ngạo thu hồi thanh đoản kiếm Lạc Vũ vào bao kiếm bên hông.


"Ta chấp nhận hiệp ước của ngươi," Lâm Lạc Y khẽ nhếch môi, khôi phục lại vẻ kiêu ngạo thường ngày của một Kim Ảnh sát thủ. "Nhưng nhớ kỹ, ta chỉ đồng ý vì kinh mạch của ta, và vì món mì ngọt của ngươi. Nếu ngươi dám phản bội ta, ta sẽ tự tay chém đứt đầu ngươi."


Nói xong, Lâm Lạc Y đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn nhẹ một nhát làm rỉ ra một giọt máu tươi đỏ hồng. Nàng lách người bước đến bên giàn hoa tử đằng hoang phế, nhặt lên một thanh kiếm gỗ nhỏ do cô tự tay gọt từ cành đào cổ đặt trên bệ đá hậu viện. Nàng nhỏ giọt máu của mình lên lưỡi kiếm gỗ nhỏ, giọt máu nhanh chóng ngấm sâu vào thớ gỗ, dệt nên một ký hiệu phong ấn huyết sắc nhỏ xíu.


"Cầm lấy cái này," Lâm Lạc Y ném thanh huyết kiếm gỗ nhỏ vào ngực Hoài An. Anh vội vàng giơ hai tay phàm nhân ra đỡ lấy một cách vụng về.


"Đây là tín vật của ta. Nó thấm giọt máu Kim Ảnh của ta. Bất kỳ sát thủ cấp thấp nào của Phong Ảnh Các nhìn thấy nó đeo bên hông ngươi đều sẽ biết ngươi là mục tiêu độc quyền của ta và không dám xuống tay bừa bãi. Nhưng hãy cẩn thận..."


Gương mặt Lâm Lạc Y bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc khi cô nhìn ra màn sương mù dày đặc ngoài tường rào Tàng Thư Các.


"Lôi Hổ đã bắt đầu nghi ngờ sự chậm trễ của ta. Hắn đã cử thêm mật thám Thiết Ảnh bao vây thư viện này từ vòng ngoài. Và đáng sợ hơn... ta cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo khác đang áp sát thị trấn này. Đó là người của Hắc Nha Hội. Chúng sẽ không dễ dàng bị cảm hóa bởi một bát mì ngọt như ta đâu. Giữ mạng của ngươi cho tốt, phu quân hẹn hò của ta."


Nói xong, thân hình kiều diễm của Lâm Lạc Y lách nhẹ một nhát, hóa thành một tàn ảnh lam nhạt biến mất hoàn toàn vào màn sương mù đêm khuya, không để lại bất kỳ tiếng động nào.


Sở Hoài An đứng một mình dưới giàn hoa tử đằng hoang phế, tay nắm chặt thanh huyết kiếm gỗ nhỏ còn vương hơi ấm của cô. Gió đêm biên thùy rít lên từng hồi qua những khe hở tường gỗ, mang theo cái lạnh buốt giá và mùi rỉ sét nồng nặc. Anh khẽ thở dài, đẩy gọng kính tròn lên sát mắt, nhìn chăm chú vào bóng tối ngoài tường rào thư viện.


Thông qua tròng kính thạch anh ma pháp, anh nhìn thấy những bóng đen lén lút đang di chuyển ẩn hiện dưới chân tường đá rêu phong. Mật thám của Lôi Hổ thực sự đã bao vây Tàng Thư Các từ vòng ngoài. Áp lực sinh tồn mới đã bắt đầu đè nặng lên vai vị thủ thư phế vật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!