Nhạc nềnMemories6

Mật Lệnh Đỏ Và Thuốc Tử Vong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi tro tàn khét lẹt của đàn cổ trùng bị thiêu rụi vẫn còn lờ lững giữa căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai Tàng Thư Các. Những mảng sàn gỗ sồi cháy sém đen nhẹ dưới chân bệ sách cao vẫn còn tỏa ra hơi nóng âm ỉ từ tàn dư của Than đá ma thuật. Sở Hoài An đứng bên bệ cửa sổ gỗ sồi dày cộm vừa được kéo chốt thép khóa chặt, tay phải anh khẽ siết lấy bả vai trái. Vết thương cũ rách ra từ trận chiến Rừng Trúc Đen đang nhói lên từng cơn buốt giá, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng gạc dệt bằng lụa đỏ của Lâm Lạc Y dưới lớp áo thư sinh xanh lam sờn cũ.


Lâm Lạc Y đứng ngay sát bên cạnh anh, thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve đã thu vào vỏ nhưng tay nàng vẫn không rời chuôi kiếm. Đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng đang chăm chú nhìn ra ngoài màn đêm sương mù dày đặc. Ở khoảng cách một dặm trên tháp cổ kính, sát khí đỏ sẫm tàn bạo của Huyết Ảnh – vị Ngân Ảnh sát thủ tàn nhẫn nhất tổng đàn – vẫn đang khóa chặt lấy căn phòng này như một bóng ma đói khát.


"Lạc Y, cô ta sắp hành động rồi," Hoài An khẽ nói, giọng nói ôn tồn của anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối nhờ kỹ năng Giữ bình tĩnh cực hạn (Absolute Calm) và Thuật ngụy trang cảm xúc. Chiếc kính gọng tròn cổ điển đeo sát sống mũi anh phản chiếu ánh trăng khuyết mờ ảo ngoài kia.


Lâm Lạc Y khẽ nghiến răng, gương mặt kiều diễm dưới chiếc khăn lụa đỏ che cổ thoáng hiện vẻ lo lắng chân thành: "Sát khí của Huyết Ảnh mang tính hỏa nhiệt cực mạnh. Cô ta đã rút kiếm Huyết Nguyệt. Nếu cô ta vút xuống, phế vật như anh không chịu nổi một chiêu kiếm khí đâu. Để tôi ra cản cô ta."


"Không, đừng manh động," Hoài An khẽ giữ tay nàng lại. Ngay khi bàn tay phàm nhân của anh chạm vào da thịt nàng, năng lực Đồng điệu cảm xúc chạm lập tức truyền đi một luồng ấm áp xoa dịu nhẹ nhàng. "Huyết Ảnh là Ngân Ảnh sát thủ cao cấp, cô ta hành động độc lập nhưng Lôi Hổ vẫn là đà chủ phân đà ở đây. Cô ta sẽ không ngu ngốc đến mức ra tay khi chưa nắm chắc phần thắng."


Đột nhiên, từ phía đồn biên thùy xa xôi ngoài thị trấn, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ vút thẳng lên bầu trời sương mù đen kịt, nổ tung thành một đóa hoa lửa đỏ thẫm quỷ dị.


*Bùm!*


Đồng tử của Lâm Lạc Y co rút lại: "Mật lệnh đỏ của triều đình! Triệu sứ giả đã tới!"


Hoài An khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt anh tối sầm lại dưới tròng kính thạch anh. Triệu sứ giả – mật sứ của Thân Vương Nhiếp Chính mang theo lệnh đỏ hoàng gia – đã chính thức đặt chân đến biên thùy. Điều này có nghĩa là Lôi Hổ không còn đường lui nữa. Hắn buộc phải tổng tấn công Tàng Thư Các để thu hồi mật thư trước khi sương mù tan rã, bằng không cả phân đà sẽ bị triều đình diệt môn.


"Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa," Hoài An quay sang nhìn Lâm Lạc Y. "Huyết Ảnh tạm thời sẽ bị thu hút bởi sự xuất hiện của Triệu sứ giả. Lôi Hổ sẽ lập tức huy động toàn bộ lực lượng kỵ sĩ cơ khí hơi nước bao vây thư viện này. Ta phải đi tìm Lão thủ thư Tần ngay lập tức để chuẩn bị bài tẩy cuối cùng."


Lâm Lạc Y khẽ gật đầu, bóng dáng nàng nhạt nhòa lướt đi ẩn mình vào bóng tối để canh gác vòng ngoài, nhường lối cho Hoài An di chuyển xuống hầm ngầm.


Sở Hoài An bước nhanh qua những hành lang gỗ tối tăm bám đầy bụi bặm của Tàng Thư Các, đi thẳng xuống khu vực mật thất cấm thư dưới tầng hầm sâu nhất. Dưới ánh sáng vàng vọt của những chiếc đèn bão cơ khí chạy bằng dầu thông, Lão thủ thư Tần đang ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn đá cổ kính, xung quanh là hàng vạn cuốn sách cổ bọc da thú bám mùi thảo mộc khô.


"Con đến rồi sao, Hoài An?" Lão Tần không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm ấm của lão vang vọng trong không gian ẩm ướt của hầm ngầm. Lão đang dùng một chiếc thìa thau nhỏ để nghiền nát những lá thảo dược khô màu xanh lam đậm trên đĩa đá.


"Thưa thầy, Triệu sứ giả đã mang mật lệnh đỏ đến đồn biên thùy. Lôi Hổ sắp tổng tấn công," Hoài An bước đến gần bàn đá, cúi đầu cung kính nói.


Lão Tần lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt sâu thẳm của vị cựu ngự y hoàng triều ẩn dật khẽ quét qua vết thương rỉ máu trên vai trái của Hoài An, rồi dừng lại trên chiếc kính gọng tròn của anh. Lão khẽ thở dài: "Dã tâm của Thân Vương Nhiếp Chính vương triều này lớn hơn con tưởng nhiều. Hắn muốn dùng máu của con để rửa sạch vết nhơ lịch sử của vụ án oan Sở gia năm xưa. Trận chiến này, Tàng Thư Các không thể tránh khỏi kiếp nạn bị san bằng."


"Con biết, thưa thầy," Hoài An điềm tĩnh đáp. "Thể chất phàm nhân của con không có tu vi võ học, không thể đối đầu trực diện với kỵ sĩ cơ khí hơi nước hay kiếm khí của sát thủ. Cách duy nhất để cứu Lâm Lạc Y, Dạ Tuyết và bảo toàn mật thư chính là... con phải chết."


"Giả chết?" Lão Tần khẽ khựng tay nghiền thuốc lại, đôi lông mày bạc trắng nhíu chặt. "Tào tổng quản và mật thám hoàng gia rất đa nghi. Chúng có kỹ thuật bắt mạch và kiểm tra thần thức cực kỳ tinh xảo. Nếu con chỉ nín thở thông thường, chúng sẽ lập tức phát hiện ra và chém đầu con ngay tại chỗ."


"Chính vì vậy, con cần đến Tử Vong Đan của thầy," Hoài An nhìn thẳng vào mắt Lão Tần đầy kiên định. "Và phương pháp khống chế nhịp tim giả chết mà thầy đã dạy con."


Lão Tần trầm ngâm một lát, rồi khẽ đẩy chiếc đĩa đá chứa bột thuốc màu xanh lam đậm về phía anh: "Tử Vong Đan là loại đan dược cấm do ta điều chế từ các loại thảo dược xoa dịu thần kinh cực mạnh mọc sâu dưới Vực Sương Mù. Nó có thể đưa cơ thể phàm nhân vào trạng thái chết lâm sàng hoàn toàn – tim ngừng đập, hơi thở tắt lịm, da dẻ tái nhợt như xác chết suốt hai canh giờ. Nhưng đây mới chỉ là bản thử nghiệm, độc tính của nó cực kỳ tàn bạo."


"Con chấp nhận gánh chịu cái giá đó," Hoài An không một chút do dự đáp.


"Để ta xem con đã luyện tập Phương pháp thở tĩnh tâm đến đâu rồi," Lão Tần lạnh lùng nói. "Tự mình châm cứu vào huyệt Định Thần trên bả vai trái để điều hòa nhịp thở xem sao."


Hoài An khẽ mím môi, anh lấy một cây kim bạc từ bộ châm cứu gia truyền trên bàn đá. Do không có tu vi võ học hay nội lực để cảm nhận chính xác đường đi của kinh mạch, ngón tay phàm nhân của anh khẽ run lên khi đâm kim vào bả vai trái đang bị thương.


*Hự!*


Một cơn đau nhói buốt giá đột ngột truyền thẳng vào đại não. Hoài An đặt sai vị trí kim châm, khiến kinh mạch phàm nhân bị co thắt dữ dội, bả vai trái rỉ máu nhiều hơn, lồng ngực thắt chặt lại khiến anh suýt ngã quỵ xuống sàn đá.


Lão Tần nhanh như chớp vươn tay giữ chặt bả vai anh, rút cây kim bạc ra rồi ấn mạnh vào huyệt đạo bên cổ anh. Cơn co thắt lập tức dịu xuống. Lão lắc đầu thở dài: "Con không có tu vi võ học, tự đâm huyệt định thần chỉ làm đứt kinh mạch phàm nhân mà thôi. Đừng dùng châm cứu nữa. Hãy tập trung vào Phương pháp thở tĩnh tâm ta đã dạy."


Hoài An nén cơn đau thắt ở vai, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra theo một nhịp điệu rập khuôn, điều hòa nhịp thở sâu tối đa. Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần khống chế nhịp tim phàm nhân của mình giảm dần, giảm dần xuống mức tối thiểu. Dưới tròng kính thạch anh, thần sắc anh trở nên tĩnh lặng hoàn toàn như một khúc gỗ mục không tỏa ra hơi ấm hay hơi thở phàm nhân.


Lão Tần đặt ngón tay lên cổ tay anh bắt mạch, khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng: "Tốt lắm. Kỹ năng khống chế nhịp tim của con đã đạt đến ngưỡng có thể đánh lừa được mật thám tầm thường. Nhưng độc tính của Tử Vong Đan vẫn là một thử thách tàn khốc."


Lão Tần cầm lấy một chiếc bình gốm nhỏ, đổ ra một viên đan dược màu xanh lam đen, lạnh ngắt như băng đá đặt lên lòng bàn tay Hoài An: "Con phải nếm thử một phần nhỏ bột đan dược này trước để cơ thể phàm nhân làm quen với độc tính, bằng không khi nuốt cả viên vào, tim con sẽ vỡ nát ngay lập tức."


Hoài An nhận lấy viên đan dược lạnh buốt, dùng móng tay khẽ cạo ra một lượng bột nhỏ bằng hạt cát rồi đặt lên đầu lưỡi.


*Uỳnh!*


Ngay lập tức, một cảm giác buốt giá tàn nhẫn như dòng nước giếng cổ tràn thẳng xuống cuống họng anh. Lồng ngực Hoài An thắt chặt lại dữ dội, phổi anh như bị một bàn tay vô hình bóp nát, không thể hít thở được nửa phần không khí. Nhịp tim anh đập loạn xạ, nhảy vọt lên rồi đột ngột rơi xuống đáy, khiến anh rơi vào trạng thái ngạt thở, đầu óc quay cuồng, đau đớn tinh thần tột độ do độc tính thảo dược cấm tàn phá hệ thần kinh.


Anh quỳ sụp xuống sàn đá ẩm ướt, hai tay bám chặt lấy cạnh bàn đá để không bị ngất xỉu. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo thư sinh sờn cũ.


"Giữ vững thần trí! Vận hành Phương pháp thở tĩnh tâm!" Giọng nói trầm ấm mang theo nội lực của Lão Tần vang lên bên tai anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh.


Hoài An nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt nghẹt thở, cố gắng điều hòa lại nhịp thở sâu rập khuôn theo đúng nhịp điệu đã luyện tập. Sau mười nhịp thở tra tấn, độc tính của Tử Vong Đan dần lắng xuống, nhịp tim phàm nhân của anh từ từ ổn định trở lại nhưng cơ thể anh đã hoàn toàn kiệt quệ tinh thần nhẹ, bả vai trái rỉ máu thấm ướt vạt áo xanh.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân lanh lợi chạy vội vã vang lên từ lối vào hầm ngầm. Tiểu Đậu Tử – cậu bé chạy vặt trung thành – ôm theo một chiếc túi vải thô lớn lao vào mật thất, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoảng hốt bám đầy bụi sương độc:


"Sư phụ! Lão Tần! Con đã thu thập đủ các mảnh áo sờn cũ của sư phụ và máu động vật từ tiệm thịt của chú Đại Tráng rồi ạ! Con giấu kỹ dưới đáy túi vải không để lính tuần tuần đêm phát hiện đâu ạ!"


Hoài An khẽ gượng dậy, lau vệt máu khô nơi khóe môi, mỉm cười ôn tồn nhìn cậu học trò nhỏ: "Tốt lắm, Tiểu Đậu Tử. Con hãy mang những thứ này cất giấu kỹ ở hậu viện Tàng Thư Các, chuẩn bị sẵn sàng cho kế hoạch ngụy tạo hiện trường giả của chúng ta."


"Sư phụ... người thực sự phải chết sao?" Tiểu Đậu Tử rơm rớm nước mắt hỏi.


"Chỉ là giả chết để đánh lừa kẻ thù thôi, con đừng lo," Hoài An xoa đầu cậu bé trấn an.


Lão Tần trầm mặc nhìn Hoài An, rồi chậm rãi đặt viên Tử Vong Đan (Bản thử nghiệm) hoàn chỉnh vào lòng bàn tay anh. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của vị cựu ngự y hoàng triều hiện lên vẻ nghiêm nghị chưa từng có:


"Hoài An, đây là viên Tử Vong Đan hoàn chỉnh. Con phải nhớ kỹ, độc tính của nó cực kỳ tàn bạo đối với một phàm nhân không có nội lực bảo vệ kinh mạch như con. Nếu cơ thể phàm nhân của con không thức tỉnh kịp thời sau hai canh giờ... con sẽ chết thật sự."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!