Bẫy Rập Đêm Trăng Khuyết
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai Tàng Thư Các, chỉ có ánh sáng nhạt nhẽo của vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ hắt vào, lờ mờ và lạnh lẽo. Nhưng sự yên tĩnh của đêm đông biên thùy đã hoàn toàn bị xé nát. Từ trên trần nhà gỗ sồi đổ sụp, một cơn mưa đen kịt trút xuống rào rào. Đó không phải là nước mưa, mà là hàng vạn con cổ trùng vạn độc của Vạn Độc Đường. Chúng bò lổm ngổm, những chiếc chân gai guốc gõ vào mặt gỗ nghe sột soạt đến rợn người, miệng phun ra luồng khói độc màu tím nhạt ăn mòn những cuốn sách cổ và sàn nhà sủi bọt xèo xèo.
"Gừ... Gâu!"
Linh khuyển A Lang đứng sát bên hông Sở Hoài An, bộ lông xám vằn đen dựng ngược lên như gai nhím. Nó không ngừng gầm gừ trầm uất, đôi mắt thông minh lấp lánh tia sáng cảnh giác tột độ. Khứu giác nhạy bén của nó đã ngửi thấy mùi máu và sát khí nồng nặc đang áp sát từ phía trên trần nhà.
Sở Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu rõ ràng chuyển động của đàn cổ trùng dưới ánh trăng. Dù bả vai trái – vết thương cũ từ trận chiến Rừng Trúc Đen – vẫn đang nhói lên từng cơn đau buốt, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng gạc lụa đỏ dưới lớp áo thư sinh xanh lam sờn cũ, anh vẫn ép mình phải giữ bình tĩnh tuyệt đối. Kỹ năng Giữ bình tĩnh cực hạn (Absolute Calm) và Thuật ngụy trang cảm xúc mà lão thủ thư Tần truyền dạy lập tức hoạt động, khống chế nhịp tim phàm nhân của anh không một chút dao động.
"Trương Độc đã thất bại ở giếng nước, kẻ thả cổ trùng lần này chắc chắn là Lý Cổ – gã sát thủ chuyên nuôi cổ trùng của Vạn Độc Đường," Hoài An thầm phân tích trong đầu. Anh lắng nghe kỹ lưỡng và nhận ra một âm thanh tần số cao quỷ dị, mỏng manh như tiếng muỗi vo ve lọt qua khe cửa sổ. Đó là tiếng sáo tre điều khiển cổ trùng của Lý Cổ đang ẩn nấp ngoài bóng tối sương mù.
Đàn rết độc và bọ cánh cứng khổng lồ bắt đầu bao vây lấy giường ngủ và chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo. Khói độc màu tím bốc lên ngùn ngụt, ăn mòn không khí khiến lồng ngực Hoài An thắt lại, lờ mờ đau nhói do di chứng nhiễm độc sương mù nhẹ từ trước. Anh biết mình không thể chạy ra ngoài bằng cửa chính, vì nơi đó đã bị đàn rết bò kín lập lòe ánh tím tà ác.
"Nếu mình trốn dưới gầm giường, đàn cổ trùng này với bản năng bò tường sẽ lập tức leo lên vách và thả mình xuống từ trên đỉnh đầu. Gầm giường là một góc chết không có lối thoát," Hoài An suy tính nhanh chóng. Ánh mắt anh quét qua căn phòng và dừng lại ở chiếc thang gỗ cao dùng để xếp sách sát bức tường phía đông. Đó là vị trí cao nhất và an toàn nhất lúc này.
"A Lang, đi theo ta!" Hoài An khẽ ra lệnh.
Anh nén cơn đau nhói ở vai trái, dùng hết sức bình sinh trèo nhanh lên chiếc thang gỗ sồi cổ kính. Chú chó A Lang lanh lợi đạp mạnh chân vào kệ sách, nhảy vút lên bệ gỗ cao nhất sát trần nhà đứng gác. Ngay khi Hoài An vừa đặt chân lên bậc thang cao nhất, đàn rết độc bên dưới đã tràn ngập khắp sàn nhà, biến chiếc giường tre và bàn đọc sách của anh thành một bầy nhung nhúc chân gai.
Từ trên cao nhìn xuống, Hoài An thấy những con rết độc bắt đầu hướng đầu về phía chiếc thang gỗ, men theo các đường vân gỗ mà bò lên. Anh không hoảng hốt, tay phải nhanh chóng mò mẫm bên hông kệ sách, nơi có một chốt giật bằng đồng thau nhỏ – đây chính là hệ thống bẫy rập cơ khí ngầm do anh phối hợp với bạn nối khố A Sâm chế tạo và lắp đặt tuyệt mật dưới nền móng thư viện.
*Cạch! Rầm! Rầm! Rầm!*
Hoài An dùng sức giật mạnh chốt đồng. Ngay lập tức, các bánh răng cơ khí ẩn dưới sàn nhà chuyển động rầm rập. Từ trên trần nhà và các bậu cửa sổ, những tấm thép chống ma pháp nặng nề rèn từ quặng địa nhiệt sập mạnh xuống, khóa chặt toàn bộ lối ra vào của căn phòng. Căn phòng đọc sách nhỏ lập tức biến thành một chiếc hộp sắt khép kín hoàn toàn. Những tấm thép này không chỉ ngăn chặn đàn cổ trùng thoát ra ngoài tàn phá các khu vực khác của Tàng Thư Các, mà còn chặn đứng luồng gió sương mù từ bên ngoài thổi vào, giữ cho độc khí tím không bị phát tán.
Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc Hoài An đã tự nhốt mình vào một không gian sinh tử cùng bầy rết độc. Đàn cổ trùng bò lên thang gỗ ngày càng nhanh, tiếng mandibles của chúng click click nghe rõ mồn một.
"Cổ trùng sợ nhiệt độ cao và ánh sáng mạnh," Hoài An thầm nghĩ. Anh nhìn xuống chiếc lò sưởi cơ khí đặt ở góc phòng, nơi đang cháy âm ỉ những viên Than đá ma thuật tỏa nhiệt lượng cực cao do anh mua từ Thương hội Cát Vàng.
Hoài An nắm lấy sợi dây xích sắt thứ hai dắt dọc theo kệ sách, đây là cơ quan dùng để điều khiển khay than của lò sưởi. Anh dùng hết sức kéo mạnh. Hệ thống ròng rọc đồng thau rít lên một tiếng chói tai, khay chứa những viên Than đá ma thuật đang đỏ rực lửa địa nhiệt đột ngột bị lật nghiêng, trút toàn bộ hàng trăm viên than đỏ rực xuống sàn nhà gỗ sồi.
*Xèo! Xèo! Bùng!*
Than đá ma thuật tỏa ra nhiệt lượng cực hạn tức thời, ngọn lửa địa nhiệt màu đỏ cam bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn đàn rết độc đang bò lổm ngổm dưới sàn. Tiếng nổ lách tách của vỏ chitin cổ trùng bị thiêu cháy vang lên liên tục, mùi hôi thối tàn ác của chất độc bị hóa hỏa bốc lên nồng nặc. Vành đai lửa nóng rực bao bọc xung quanh chân chiếc thang gỗ, ngăn chặn tuyệt đối không cho bất kỳ con cổ trùng nào có thể tiếp cận Hoài An. Sàn gỗ sồi của phòng đọc sách bị cháy sém đen nhẹ, nhưng tính mạng của vị thủ thư phế vật tạm thời đã được bảo toàn trong vành đai lửa.
Bên ngoài Tàng Thư Các, dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, Lý Cổ đang đứng trên một cành thông già sát tường viện, tay cầm chiếc sáo tre có âm tần kỳ lạ. Gương mặt trung niên mặc y phục chàm thêu hình rết độc của hắn đột ngột biến sắc. Hắn cảm nhận được mối liên kết tâm linh giữa mình và đàn cổ trùng vạn độc bị đứt gãy hàng loạt do nhiệt độ cực hạn bên trong phòng.
"Lũ phế vật! Một tên phàm nhân không có nửa phần võ lực sao có thể hóa giải được Vạn Cổ Thực Huyết Quyết của ta nhanh như vậy?" Lý Cổ nghiến răng phẫn nộ. Hắn đưa sáo tre lên môi, định dồn hết nội lực thổi một khúc sáo tần số cao hơn để kích hoạt những con cổ trùng chúa ẩn dưới sàn nhà.
Nhưng ngay khi tiếng sáo quỷ dị vừa cất lên được một nhịp, một luồng gió lạnh buốt xé toạc màn sương mù dày đặc phía sau lưng hắn.
*Vút! Bùng!*
Một luồng kiếm khí màu lam nhạt lộng lẫy chém quét ngang qua màn đêm, nhanh như một tia chớp không để lại tàn ảnh. Lâm Lạc Y xuất hiện từ bóng tối của xà nhà hoang phế, mái tóc đuôi ngựa cao cột dải lụa đỏ tung bay trong gió bão. Đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng tràn đầy sát ý kiêu ngạo. Thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve vung lên một đường kiếm pháp Phong Ảnh tuyệt mỹ, chém thẳng vào yết hầu của Lý Cổ.
Lý Cổ kinh hoàng, hắn vội vã dùng hết khinh công né tránh, nhưng luồng kiếm khí sắc bén vẫn sượt qua tay hắn, chém đứt đôi chiếc sáo tre điều khiển cổ trùng có âm tần kỳ lạ thành hai nửa rơi rụng xuống bùn đất.
*Rắc!*
Chiếc sáo tre bị phá hủy, Lý Cổ bị chấn động nội lực phản phệ hự lên một tiếng, máu tươi khóe miệng rỉ ra. Hắn ôm lấy cánh tay bị thương rỉ máu, nhìn Lâm Lạc Y với ánh mắt đầy vẻ kiêng dè tột độ: "Lâm Lạc Y... ngươi dám phản phản Phong Ảnh Các để bảo vệ tên phế vật đó sao?"
"Kẻ nào dám đụng vào phu quân hẹn hò của ta, kẻ đó phải chết!" Lâm Lạc Y lạnh lùng đáp, đoản kiếm Lạc Vũ lại rực sáng kiếm khí lam nhạt chuẩn bị cho chiêu thức tiếp theo.
Biết mình không còn công cụ điều khiển cổ trùng và không thể đối đầu trực diện với Kim Ảnh sát thủ đỉnh cao, Lý Cổ nghiến răng, ném ra một quả cầu khói độc màu xám rồi lướt nhanh khinh công biến mất vào sương mù dày đặc để tháo chạy.
Lâm Lạc Y không đuổi theo. Nàng lo lắng cho sự an toàn của Hoài An bên trong căn phòng khép kín. Nàng dùng kiếm khí chém mạnh vào tấm thép chống ma pháp đang khóa chặt cửa sổ, mượn lực khinh công vô ảnh lướt thẳng vào phòng qua khe hở.
Bên trong, vành đai lửa than đá ma thuật bắt đầu lắng xuống, để lại một sàn nhà bám đầy tro tàn đen của cổ trùng bị thiêu rụi. Hoài An từ trên thang gỗ từ từ leo xuống, khẽ ho khan vài tiếng do khói than độc nhẹ. Lâm Lạc Y lao đến đỡ lấy bả vai mảnh dẻ của anh, gương mặt kiều diễm đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và lo lắng chân thành: "Hoài An! Anh có sao không? Vết thương vai trái lại rỉ máu rồi kìa!"
"Ta không sao, Lạc Y. Nhờ bẫy cơ khí của A Sâm và than ma thuật của cô, ta vẫn bình an," Hoài An mỉm cười ôn tồn, ánh mắt tràn đầy sự thấu cảm nhìn nàng.
***
Từ trên đỉnh tháp cổ kính của Tàng Thư Các cách đó một dặm, dưới ánh trăng khuyết lạnh lẽo, một bóng người mặc dạ hành y màu đỏ sẫm thêu hình trăng khuyết máu đang đứng lặng lẽ đứng quan sát toàn bộ trận chiến.
Đó là Huyết Ảnh – Ngân Ảnh sát thủ tàn nhẫn nhất của tổng đàn Phong Ảnh Các, kẻ được cử đến để giám sát Lâm Lạc Y. Đôi mắt lạnh lẽo không một tia ấm áp của cô ta khóa chặt lấy vóc dáng thư sinh điềm tĩnh của Sở Hoài An đang được Lâm Lạc Y bảo vệ sát ngực.
"Lôi Hổ quả là một lũ ngu ngốc vô dụng. Tên thủ thư phế vật kia hoàn toàn không có võ lực, nhưng đại não phàm nhân và hệ thống bẫy rập của hắn mới là pháo đài thực sự bảo vệ Tàng Thư Các này," Huyết Ảnh thầm nghĩ, sát khí đỏ sẫm quỷ dị bắt đầu ngưng tụ xung quanh cơ thể cô ta, khiến nhiệt độ không khí xung quanh giảm mạnh.
Cô ta chậm rãi rút thanh đoản kiếm Huyết Nguyệt phát ra ánh đỏ tà ác ra khỏi vỏ, quyết định bỏ qua mệnh lệnh chậm rãi của Lôi Hổ. Cô ta sẽ tự mình xuống tay thanh trừng Sở Hoài An ngay trong đêm nay để đoạt lấy Mật Mã Hoàng Gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!