Nhạc nềnMemories6

Độc Thủ Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai Tàng Thư Các rơi vào một bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Luồng khí lạnh từ giàn hoa tử đằng ngoài hiên theo gió bão tràn vào, làm ngọn nến sáp ong trên bàn chao đảo dữ dội.


Dạ Tuyết đứng đó, mái tóc đen tuyền xõa dài chấm hông, đôi mắt màu xanh lục nhạt không một chút độ ấm nhìn chằm chằm vào Sở Hoài An. Bàn tay nàng lạnh buốt như băng, siết chặt lấy chiếc thìa gỗ thông mà anh đang cầm. Trên cổ tay nàng, chiếc nhẫn cơ khí Hắc Nha khẽ phát ra tiếng cạch cạch nhỏ, những chiếc kim tẩm độc băng sương ẩn bên trong sẵn sàng bắn ra chỉ trong một chớp mắt.


"Ta cũng bị thương. Ta cũng là thê tử hẹn hò của ngươi. Ngươi phải nấu cho ta một bát tương tự... ngay bây giờ," giọng nói của Dạ Tuyết thanh lãnh, bướng bỉnh, mang theo một sự tuyên bố chủ quyền không thể chối cãi.


Cách đó không đầy năm bước, Lâm Lạc Y đang ngồi trên giường tre khẽ hừ lạnh một tiếng. Thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve của nàng khẽ run lên, tỏa ra luồng kiếm khí màu lam nhạt lộng lẫy. Gương mặt kiều diễm của nàng đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và phẫn nộ, chiếc khăn lụa đỏ che cổ khẽ lay động theo nhịp thở dốc: "Sở Hoài An! Ngươi dám phản bội hiệp ước hẹn hò một trăm ngày của chúng ta sao? Ngươi đã hứa chỉ nấu ăn riêng cho mình ta, vậy mà bây giờ lại dám chứa chấp cả nữ sát thủ của Hắc Nha Hội ngay trong phòng ngủ!"


Sát khí của hai nữ sát thủ Kim Ảnh đỉnh cao đan xen vào nhau, khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ xuống dưới độ đóng băng.


Hoài An khẽ thở dài trong lòng. Thể chất phàm nhân của anh lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn sau chuyến đi bão táp vào Vực Sương Mù. Bả vai trái bị xước nhẹ vẫn đang rỉ máu dưới lớp áo thư sinh xanh lam sờn cũ, và các đầu ngón tay anh vẫn còn tê dại vì cái lạnh buốt xương của sương độc. Anh không có võ lực, không có nội công để chống lại hai cỗ máy giết người này, nhưng anh có sự điềm tĩnh và trí tuệ cảm xúc tối thượng.


Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, vận dụng Thuật ngụy trang cảm xúc để giữ nhịp tim ổn định hoàn toàn. Anh không lùi lại, mà ngược lại, khẽ bước tới một bước, nhẹ nhàng đặt bàn tay phàm nhân ấm áp của mình lên những ngón tay đang đông cứng của Dạ Tuyết trên chiếc thìa gỗ.


Ngay khi tiếp xúc thân mật, năng lực Đồng điệu cảm xúc chạm (Empathic Touch) lập tức kích hoạt. Một luồng chấn động buốt giá dội thẳng vào thần thức của Hoài An. Anh cảm nhận được cơn đau đớn tột cùng từ kinh mạch của Dạ Tuyết – bạo tẩu hàn độc do công pháp Cửu U Hàn Kinh đang phản phệ dữ dội dưới tác động của sương độc biên thùy. Sự lạnh lẽo ấy không chỉ tàn phá thể xác nàng, mà còn chứa đựng một nỗi cô độc sâu thẳm của một đứa trẻ mồ côi bị huấn luyện thành cỗ máy giết người từ thuở nhỏ.


"Tuyết nhi, buông tay ra trước đã," giọng nói của Hoài An ôn tồn, dịu dàng như dòng suối ấm xoa dịu làn sương băng. "Ta đã ký hiệp ước hẹn hò với cả hai người. Một thư sinh chính trực như ta sẽ không bao giờ thiên vị bất kỳ ai. Cô đang bị phản phệ hàn độc, nếu không được chữa trị bằng y lý ấm áp, kinh mạch của cô sẽ bị đông cứng hoàn toàn."


Anh quay sang nhìn Lâm Lạc Y, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và bao dung: "Lạc Y, cô vừa ăn cháo cỏ Nguyệt Quang, huyết ước phong ấn đã tạm thời lắng xuống. Tuyết nhi cũng là người bảo hộ của ta trong bóng tối. Trận chiến ngoài kia sắp tới gần, nếu hai người tàn sát lẫn nhau lúc này, Tàng Thư Các sẽ sụp đổ, và ta cũng không thể sống sót."


Lời nói thấu tình đạt lý của Hoài An khiến Lâm Lạc Y khẽ khựng lại. Nàng cắn môi dưới, kiếm khí lam nhạt trên đoản kiếm Lạc Vũ từ từ thu liễm, nhưng gương mặt vẫn lộ rõ vẻ hờn dỗi kiêu ngạo.


Dạ Tuyết khẽ run lên khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Hoài An truyền qua. Lòng chiếm hữu cực đoan của nàng dịu đi một chút, nàng từ từ buông lỏng chiếc thìa gỗ, đôi mắt lục nhạt cúi xuống nhìn vết thương rỉ máu trên vai anh.


Hoài An mỉm cười nhạt, anh nhanh chóng bước lại gần bếp lò than đá ma thuật ở hậu viện. Nồi đất nhỏ vẫn còn nóng hổi, tàn dư của gạo thơm sương mù dẻo mịn và cỏ Nguyệt Quang vẫn còn bốc khói nghi ngút. Anh tỉ mỉ cho thêm một chút nước giếng ấm, dùng thìa gỗ khuấy đều. Để trung hòa hoàn toàn tính hàn bạo tẩu của Dạ Tuyết, anh khẽ cắn nhẹ vào đầu ngón tay trái, để một giọt máu phàm nhân thanh khiết mang kháng thể đặc biệt di truyền từ mẫu thân Diệp Thục Khuê rơi vào nồi cháo.


Mùi hương ngọt thanh, ấm áp của cháo thảo dược lập tức bùng lên, xua tan hoàn toàn khí lạnh đóng băng trong căn phòng nhỏ. Anh múc bát cháo nóng hổi ra, đưa tận tay cho Dạ Tuyết.


Nữ sát thủ lạnh lùng của Hắc Nha Hội đón lấy bát cháo, khẽ múc một thìa đưa vào miệng. Hơi ấm ngọt ngào và dược tính thanh tẩy lập tức lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, làm tan chảy hoàn toàn luồng hàn độc đang đông cứng trong kinh mạch nàng. Sắc mặt Dạ Tuyết hồng hào trở lại, nàng khẽ nhìn Hoài An với một ánh mắt thấu cảm sâu sắc, rồi ngồi lặng lẽ bên góc giường tre, không còn tỏa ra sát khí lạnh lẽo nữa.


Sự ghen tuông cực đoan của hai nữ sát thủ tạm thời được xoa dịu dưới hơi ấm của ẩm thực y lý trị liệu. Hoài An khẽ thở phào, anh tự băng bó lại vết thương trên vai trái bằng một mảnh vải lụa sạch, rồi nằm thiếp đi trên chiếc ghế gỗ sờn vì kiệt sức.


***


Sáng hôm sau, sương mù xám đục vẫn bao phủ dày đặc quanh trấn biên thùy, ẩm ướt và mang theo mùi rêu mốc đặc trưng của sương độc.


Hoài An tỉnh dậy khi ánh sáng ban mai lờ mờ xuyên qua khe cửa sổ gỗ. Anh bước xuống tầng một Tàng Thư Các. Lão bộc A Phúc đang bận rộn quét dọn những mảnh gỗ vụn từ trận đột kích đêm trước, trong khi nha hoàn Tiểu Lục – cô bé rụt rè chuyên sắp xếp sách cũ – đang cầm một chiếc xô gỗ nhỏ đi về phía góc khuất hậu viện.


"Thiếu gia, người đã tỉnh?" Tiểu Lục rụt rè cúi đầu chào, gương mặt thoáng đỏ ửng khi nhìn thấy Hoài An. "Tiểu nữ đang định ra Giếng cổ Tàng Thư Các múc nước sạch để pha Trà Tĩnh Tâm sưởi ấm cho người và các vị khách."


"Giếng cổ sao?" Hoài An khẽ khựng lại.


Một linh cảm bất an đột ngột dâng lên trong lòng anh. Giếng cổ Tàng Thư Các vốn là nguồn nước sinh hoạt duy nhất của thư viện hoang phế này, đồng thời cũng là lối vào mạch năng lượng cơ khí cổ đại dưới lòng đất. Đêm qua, sau thất bại của Độc Nhãn Long, thế lực Vạn Độc Đường chắc chắn sẽ không ngồi yên chịu trói.


"Tiểu Lục, đợi đã!" Hoài An gọi lớn, bước nhanh theo sau cô bé ra hậu viện hoang phế.


Khu vườn nhỏ bám đầy rêu xanh ẩm ướt hiện ra dưới màn sương mù mỏng. Chiếc giếng đá cổ kính rêu phong nằm im lìm dưới giàn hoa tử đằng. Tiểu Lục đã đặt xô gỗ xuống thành giếng, chuẩn bị quay ròng rọc đồng thau để thả gầu nước xuống.


Ngay khi bước lại gần miệng giếng trong khoảng cách ba mét, khứu giác nhận diện độc dược siêu nhạy bén của Hoài An đột ngột bị kích hoạt. Một luồng mùi hương cực kỳ nhỏ, thanh mảnh nhưng quỷ dị lướt qua mũi anh.


Mùi gỗ mục ẩm ướt pha lẫn một chút vị đắng chát của hạnh nhân hoang dã...


Đại não của Hoài An lập tức tái hiện lại những trang ghi chép trong cuốn sổ tay thảo dược của mẹ. Đây không phải là mùi nước giếng tự nhiên, mà là mùi của "nấm độc sương mù" – loại nấm kịch độc chỉ sinh trưởng ở Đầm lầy Độc Sương, chuyên được Vạn Độc Đường dùng để điều chế các loại độc dược vô hình không màu không mùi!


"Tiểu Lục, dừng tay! Không được chạm vào nước giếng!" Hoài An hét lớn, giọng nói đầy sự nghiêm nghị và khẩn cấp.


Tiểu Lục giật nảy mình, bàn tay đang cầm sợi dây thừng ròng rọc run lên, chiếc xô gỗ suýt nữa rơi thẳng xuống giếng. Cô bé quay lại nhìn Hoài An với đôi mắt to tròn đầy vẻ ngơ ngác và sợ hãi: "Thiếu gia... có chuyện gì vậy ạ? Nước giếng này tiểu nữ vẫn múc hàng ngày mà..."


"Nước giếng đã bị đầu độc," Hoài An trầm giọng nói, anh bước đến bên miệng giếng, nhẹ nhàng kéo Tiểu Lục lùi lại phía sau lưng mình.


Anh đeo Chiếc kính gọng tròn cổ điển lên mắt, tập trung tinh thần quan sát mặt nước giếng sâu thẳm bên dưới. Tròng kính thạch anh ma pháp lập tức phóng to những chi tiết siêu nhỏ trên bề mặt nước. Dưới ánh sáng ban mai lờ mờ, anh nhìn thấy một lớp màng mỏng lấp lánh sắc tím nhạt quỷ dị đang trôi lờ lững trên mặt nước giếng lạnh buốt. Lớp màng độc tố này mỏng đến mức mắt thường phàm nhân hoàn toàn không thể phát hiện được, và nó không hề tỏa ra bất kỳ khói độc hay làm đổi màu nước giếng.


"Thật là một thủ đoạn tàn độc," Hoài An thầm nghĩ, lòng bàn tay anh khẽ siết chặt. Kẻ hạ độc muốn tiêu diệt toàn bộ người trong Tàng Thư Các một cách âm thầm, biến cái chết của anh thành một vụ ngộ độc sương mù tự nhiên để tránh kinh động đến lính tuần biên thùy của Vương tri phủ gác cửa vòng ngoài.


Kẻ đứng sau âm mưu này chỉ có thể là Trương Độc – tên cao thủ độc dược tàn nhẫn của Vạn Độc Đường, kẻ vừa nhận tiền hối lộ của Lôi Hổ để lấy đầu anh.


"Thiếu gia... nước bị độc thật sao?" Tiểu Lục run rẩy hỏi, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi khi nhìn thấy lớp màng tím qua lời giải thích của Hoài An. "Vậy chúng ta phải làm thế nào? Nếu báo quan quân..."


"Không được báo quan," Hoài An cắt lời cô bé một cách quyết đoán. "Chu bưu đầu tuy đã bị đình chức nhưng quân tuần biên vẫn đầy rẫy tai mắt của Lôi Hổ. Nếu chúng ta làm lớn chuyện, chúng sẽ lấy lý do nguồn nước bị ô nhiễm để niêm phong Tàng Thư Các, ép chúng ta vào đường cùng. Ta phải tự mình trung hòa độc tố này một cách tuyệt mật."


Anh nhanh chóng quay trở lại phòng đọc sách nhỏ, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới kệ sách cấm. Bên trong hộp chứa một lượng "Bột giải độc Vạn Độc Đường" – thứ thuốc giải phổ thông mà anh đã lén trộm được từ tay Trương Độc trong một cuộc chạm trán trước đó.


Hoài An đeo kính gọng tròn, sử dụng kỹ năng Cơ khí mật mã học để tính toán nhanh chóng. Anh nhìn xuống giếng, ước lượng độ sâu của giếng khoảng mười lăm mét, đường kính miệng giếng hai mét, từ đó tính toán ra thể tích nước giếng hiện tại khoảng gần ba mươi khối. Để trung hòa hoàn toàn kịch độc nấm sương mù mà không làm biến chất nguồn nước, anh cần sử dụng chính xác ba muỗng bột giải độc kiềm tính kết hợp với một nắm lá trà Tĩnh Tâm khô để xoa dịu độc tính ma pháp.


Anh quay lại hậu viện, tỉ mỉ đong đếm lượng bột giải độc màu trắng mịn, trộn đều với lá trà Tĩnh Tâm giã nát.


"Tiểu Lục, cầm lấy cái này," Hoài An giao chiếc chén sứ chứa hỗn hợp giải độc cho cô bé. "Đổ từ từ vào miệng giếng theo bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Sau đó dùng gầu múc khuấy nhẹ mặt nước."


Tiểu Lục gật đầu lia lịa, cô bé cẩn thận làm theo chỉ dẫn của Hoài An. Khi bột giải độc hòa vào nước giếng, mặt nước khẽ sủi bọt xèo xèo màu trắng nhỏ, tỏa ra một làn khói nhạt mang mùi hương thanh khiết của trà Tĩnh Tâm, rồi nhanh chóng trở lại trạng thái trong vắt hoàn toàn. Lớp màng tím nhạt quỷ dị biến mất không để lại một dấu vết.


Hoài An múc một gầu nước lên ngửi thử. Mùi gỗ mục ẩm ướt đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại mùi nước giếng lạnh buốt tinh khiết xen lẫn hương trà nhạt.


"Thành công rồi," Hoài An khẽ thở phào.


Tuy nhiên, anh biết rõ kẻ hạ độc chắc chắn đang ẩn nấp đâu đó xung quanh để quan sát kết quả. Trương Độc là một kẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo, hắn sẽ không rời đi cho đến khi nhìn thấy thi thể của mục tiêu.


Hoài An khẽ đẩy nhẹ gọng kính tròn, ánh mắt anh sắc bén quét qua những mái nhà ngói rêu phong xung quanh hậu viện Tàng Thư Các. Nhờ tròng kính thạch anh ma pháp, anh phát hiện ra một vệt bóng đen mờ nhạt đang ngồi bất động trên mái nhà kho cũ cách đó năm mươi mét, lẩn khuất sau làn sương mù dày đặc.


Kẻ đó mặc áo dài đen bốc mùi rêu mốc, tay cầm một bình gốm nhỏ – chính là Trương Độc! Hắn đang trợn tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy giếng nước không hề đổi màu độc tính và Hoài An vẫn hoàn toàn bình an vô sự.


"Muốn chạy sao? Không dễ thế đâu," Hoài An lạnh lùng nghĩ.


Anh thọc tay vào túi áo thư sinh, rút ra chiếc Sáo trúc báo động – chiếc sáo nhỏ phát ra âm tần đặc biệt chỉ có linh khuyển A Lang nghe thấy từ xa. Anh đặt sáo lên môi, thổi mạnh một hơi dài.


Một luồng âm thanh tần số cao, vô thanh đối với tai người thường, lập tức xé toạc màn sương mù.


*Gừ... Gâu!*


Từ góc tối của hậu viện, chú chó hoang thông minh A Lang lập tức lao vút ra như một mũi tên xám vằn đen. Khứu giác nhạy bén của nó đã khóa chặt lấy mùi độc tố nấm sương mù bám trên người Trương Độc từ khoảng cách xa. Nó sủa vang dội, lao thẳng về phía bức tường đá dẫn lên mái nhà kho cũ.


Trương Độc giật nảy mình trên mái nhà. Hắn nhận ra âm mưu đầu độc nguồn nước đã bị lật tẩy hoàn toàn bởi một tên thủ thư phế vật. Sự ngạc nhiên biến thành phẫn nộ tột cùng. Hắn khẽ nghiến răng, lướt nhanh khinh công biến mất vào sương mù dày đặc để tránh sự truy đuổi của linh khuyển A Lang, nhưng trong lòng hắn đã tràn đầy sát ý điên cuồng nhắm vào Hoài An.


Hoài An gọi A Lang quay lại. Anh biết nguồn nước sinh hoạt của thư viện tạm thời đã an toàn, nhưng anh cũng đã trả một cái giá nhỏ: lồng ngực anh đau thắt nhẹ do hít phải một lượng cực nhỏ độc khí sương mù ban nãy, và nguồn nước giếng cần phải để lắng suốt một ngày trước khi có thể sử dụng sinh hoạt bình thường.


Anh quay trở lại căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai để nghỉ ngơi và tiếp tục nghiên cứu Bản dịch Mật Mã Hoàng Gia (Chương 1). Lâm Lạc Y và Dạ Tuyết lúc này đã rời đi ẩn nấp trong bóng tối vòng ngoài để canh gác, căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng bám đầy bụi bặm và hương thảo mộc định thần.


Hoài An ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi sứt sẹo, khẽ xoa bóp bả vai trái đau nhức.


Đột nhiên, chú chó hoang A Lang đang nằm dưới chân giường tre bỗng đứng phắt dậy. Bộ lông xám vằn đen của nó dựng ngược lên, đôi tai nhọn vểnh về phía trần nhà gỗ tối tăm. Nó không sủa to, mà phát ra những tiếng gầm gừ trầm uất, đầy cảnh giác trong cổ họng.


*Sột soạt... sột soạt...*


Một tiếng động lạ, dồn dập và quỷ dị vang lên từ trên mái ngói ngay trên đầu Hoài An.


Trước khi anh kịp đứng dậy, những tiếng rạn nứt khô khốc vang lên rầm rập. Những viên ngói đất nung trên trần nhà bị vỡ vụn, rơi rụng xuống sàn gỗ sồi. Từ những khe nứt tối tăm trên trần nhà, hàng vạn sinh vật nhỏ bé, đen kịt và phát ra ánh sáng tím nhạt tà ác bắt đầu rơi xuống như một cơn mưa đen tàn bạo.


Đó là "cổ trùng vạn độc" – những con rết và bọ độc khổng lồ của Vạn Độc Đường, đang bò lổm ngổm, phun ra những luồng khói độc màu tím ăn mòn mặt gỗ xèo xèo, nhắm thẳng vào giường ngủ và bàn đọc sách của Sở Hoài An!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!