Nhạc nềnMemories6

Bát Cháo Ấm Trên Vách Đá Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám đục từ Vực Sương Mù Biên Giới tràn về, dày đặc và ẩm ướt như một tấm lụa rách bám chặt lấy những bức tường gỗ cổ kính của Tàng Thư Các. Gió bão rít lên từng hồi qua khe cửa, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm đông biên thùy.


Sở Hoài An lảo đảo bước qua cánh cửa hậu viện, bả vai trái quấn băng gạc lụa đỏ đã thấm đẫm một vệt máu sẫm. Vết thương cũ từ trận chiến ở Rừng Trúc Đen lại nứt ra, đau nhói lên từng cơn theo nhịp thở dốc của anh. Phổi anh bỏng rát, tàn dư của sương độc dưới đáy vực vẫn đang gặm nhấm lồng ngực phàm nhân yếu ớt. Đôi bàn tay phàm nhân của anh run rẩy kịch liệt, các đầu ngón tay tê dại và hoại tử lạnh nhẹ sau khi phải trực tiếp bám vào vách đá buốt giá để hái cỏ Nguyệt Quang.


Nhưng tay phải anh vẫn siết chặt chiếc giỏ tre nhỏ, nơi đóa cỏ Nguyệt Quang đang tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, thanh khiết như ánh trăng rằm. Đây là hy vọng sống duy nhất của Lâm Lạc Y.


"Thiếu gia! Người về rồi!" Lão bộc A Phúc từ trong bóng tối hậu viện lao ra, rớt nước mắt khi nhìn thấy bộ dạng kiệt quệ của Hoài An.


"A Phúc... mau nhóm lửa lò than đá ma thuật ở hậu viện," Hoài An khàn giọng nói, hơi thở phả ra làn khói trắng xóa. "Lạc Y thế nào rồi?"


"Lâm cô nương đang lên cơn co thắt dữ dội ở phòng đọc sách nhỏ. Mạch máu đen trên cổ cô ấy đã lan sát mang tai rồi!" A Phúc vội vã chạy đi nhóm lò.


Hoài An hít một hơi thật sâu để giữ vững thần trí đang lờ mờ vì kiệt sức. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi hay băng bó lại vết thương của chính mình. Kỹ năng giữ bình tĩnh cực hạn (Absolute Calm) giúp anh khống chế nhịp tim phàm nhân ổn định trở lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào phương pháp ẩm thực y lý trị liệu mà mẹ anh đã truyền lại.


Anh bước vào gian bếp nhỏ ở hậu viện Tàng Thư Các. Lò sưởi cơ khí nhỏ dưới giàn hoa tử đằng hoang phế vừa được A Phúc nạp than đá ma thuật. Luồng nhiệt lượng cực cao từ những viên than đỏ rực tỏa ra, nhanh chóng đẩy lùi màn sương độc đang lở lửng xung quanh, tạo nên một vành đai ấm áp dễ chịu.


Hoài An đặt giỏ tre xuống bệ đá. Anh lấy ra một nắm "Gạo thơm sương mù" – loại gạo đặc sản dẻo ngọt thanh mà Đại Tráng tiệm thịt đã để dành cho anh. Từng hạt gạo tròn trịa, mập mạp, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc đồng nội. Anh tỉ mỉ vo gạo bằng nước giếng ấm, rồi cho vào chiếc nồi đất nhỏ đặt lên bếp lò than ma thuật. Tiếng nước sôi sùng sục và tiếng lửa than nổ lách tách bắt đầu sưởi ấm gian phòng nhỏ.


Tiếp theo, Hoài An cầm đóa cỏ Nguyệt Quang lên. Tròng kính thạch anh ma pháp của chiếc kính gọng tròn cổ điển giúp anh nhìn rõ cấu trúc ma năng thanh tẩy đang lưu chuyển trong từng thớ lá pha lê. Anh dùng một chiếc chày đá gọt giũa tỉ mỉ, giã nát cỏ Nguyệt Quang thành một thứ dung dịch màu xanh lục lấp lanh.


Để kích hoạt hoàn toàn dược tính chống phản phệ của cỏ Nguyệt Quang đối với Huyết ước phong ấn (Cấp 1), anh cần một chất dẫn đặc biệt. Hoài An không do dự, anh khẽ cắn vào đầu ngón tay trái của mình, để một giọt máu phàm nhân thanh khiết rơi vào chén thuốc giã nát. Dòng máu mang kháng thể đặc biệt di truyền từ mẫu thân Diệp Thục Khuê lập tức hòa quyện với cỏ Nguyệt Quang, tạo ra một mùi hương thơm ngọt, dịu mát lạ kỳ.


Khi nồi cháo gạo thơm sương mù đã chín nhừ, tỏa ra làn khói dẻo quánh, Hoài An từ từ đổ dung dịch thảo dược vào, khấy đều bằng chiếc thìa gỗ thông. Hương thơm ngọt thanh của gạo thơm hòa quyện với vị thanh mát của cỏ Nguyệt Quang bốc lên nghi ngút, xua tan hoàn toàn mùi rêu mốc ẩm ướt của sương độc biên thùy.


Anh múc bát cháo nóng hổi ra, bưng vào căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai.


Lâm Lạc Y đang nằm co quắp trên giường tre. Gương mặt kiều diễm của nàng tái nhợt, đôi môi rỉ ra một vệt máu khô. Những mạch máu đen quỷ dị của Huyết ước phong ấn đang co thắt dữ dội quanh cổ nàng, tỏa ra luồng ma năng tím sẫm tà ác. Nàng đang cố gắng dùng một chiếc khăn lụa đỏ để che giấu vết đen ấy, nhưng khứu giác siêu nhạy bén của Hoài An đã lập tức ngửi thấy mùi máu khô rỉ sét.


"Lạc Y, ăn cháo đi," Hoài An nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, nâng bả vai mảnh dẻ của nàng lên.


Lâm Lạc Y khẽ mở mắt phượng lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt bám đầy bụi sương và bả vai rỉ máu của Hoài An, ánh mắt nàng chợt rung động kịch liệt. Nàng cố giữ vẻ kiêu ngạo, đỏ mặt quay đi: "Ngươi... ngươi tự tiện quá đấy... Ai cho phép ngươi đi vào Vực Sương Mù nguy hiểm như thế? Ta là sát thủ Kim Ảnh, ta không cần một tên phế vật không có võ lực như ngươi thương hại..."


"Nếu ta không đi, cô sẽ chết," Hoài An mỉm cười ôn tồn, múc một thìa cháo ấm thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa sát môi nàng. "Hẹn hò với ta 100 ngày là hiệp ước danh dự. Ta không cho phép thê tử hẹn hò của mình chết trước khi hiệp ước kết thúc."


Lời nói chân thành và ấm áp của anh khiến Lâm Lạc Y khựng lại. Nàng nhìn bát cháo xanh nhạt tỏa hương thơm ngọt thanh, rồi nhìn bả vai rỉ máu của anh. Sự kiêu ngạo lạnh lùng của nàng hoàn toàn bị làm tan chảy. Nàng đỏ bừng mặt, khẽ hé đôi môi kiều diễm đón nhận thìa cháo ấm.


Ngay khi cháo ấm trôi xuống cổ họng, dược tính mạnh mẽ của cỏ Nguyệt Quang kết hợp với kháng thể từ máu Hoài An lập tức bộc phát. Một luồng hơi ấm dịu mát lan tỏa khắp kinh mạch của Lâm Lạc Y. Những mạch máu đen quỷ dị trên cổ nàng nhanh chóng co rụt lại rồi biến mất hoàn toàn. Cơn đau tim dữ dội do Huyết ước phong ấn gặm nhấm suốt nhiều ngày qua dịu đi rõ rệt. Sắc mặt nàng hồng hào trở lại, kiếm khí Phong Ảnh trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển nhịp nhàng.


"Ấm quá..." Lâm Lạc Y thì thầm, đôi mắt phượng ngập tràn sự thấu cảm sâu sắc. Nàng khẽ tựa đầu vào bả vai lành lặn của Hoài An, cảm nhận hơi ấm thực sự của một gia đình mà nàng đã mất đi từ thảm án diệt môn năm xưa.


Thế nhưng, bầu không khí ấm áp, ngọt ngào ấy đột ngột bị phá vỡ.


Nhiệt độ trong căn phòng đọc sách nhỏ bỗng chốc giảm mạnh. Một luồng gió buốt giá từ cửa sổ tràn vào, mang theo những tinh thể băng sương li ti bám đầy trên giàn hoa tử đằng ngoài hiên.


Dạ Tuyết từ trong bóng tối sương mù bước ra. Mái tóc đen tuyền xõa dài đối lập với làn da trắng như tuyết, đôi mắt màu xanh lục nhạt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào Hoài An và Lâm Lạc Y đang tựa vào nhau. Trên người nàng, luồng hàn khí nhẹ đang rò rỉ ra, đóng băng một góc sàn gỗ sồi.


Hoài An vội vã đứng dậy. Khi anh bước lại gần, năng lực Đồng điệu cảm xúc chạm (Empathic Touch) lập tức kích hoạt. Chỉ cần một khoảng cách chưa đầy hai mét, anh đã cảm nhận được cơn đau buốt giá đến tận xương tủy đang tàn phá kinh mạch của Dạ Tuyết. Công pháp Cửu U Hàn Kinh của nàng đang bị phản phệ dữ dội do tác động của sương độc biên thùy, bạo tẩu hàn độc đang rò rỉ ra ngoài.


Dạ Tuyết nhìn chằm chằm vào bát cháo ấm cỏ Nguyệt Quang còn lại một nửa trên bàn gỗ, rồi nhìn vào bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của Hoài An. Một sự ghen tuông thầm lặng, một lòng chiếm hữu cực đoan bùng lên trong đôi mắt lục nhạt vô cảm của nàng. Nàng thèm khát hơi ấm ấy, thèm khát sự chăm sóc chu đáo mà người đàn ông phàm nhân này vừa dành cho đối thủ của nàng.


Dạ Tuyết bước nhanh tới trước mặt Hoài An. Bàn tay lạnh buốt như băng của nàng đột ngột giật lấy chiếc thìa gỗ trên tay anh, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự bướng bỉnh run rẩy:


"Ta cũng bị thương. Ta cũng là thê tử hẹn hò của ngươi. Ngươi phải nấu cho ta một bát tương tự... ngay bây giờ."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!