Nhạc nềnMemories6

La Bàn Trong Sương Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát bụi và mảnh đá vụn bắn ra rào rào như một trận mưa rào điên cuồng, găm thẳng vào lớp áo choàng dệt từ tơ ma pháp rách nát của Sở Hoài An. Ánh chớp từ lưỡi cưa sắt của Khôi lỗi số 09 rít lên chói tai, chỉ cách chóp mũi anh chưa đầy một gang tay trước khi phạt đứt đôi tảng đá lớn phía sau. Sức chấn động cơ khí cực mạnh hất văng thân hình gầy gò của vị thủ thư phế vật lùi lại mấy bước, gót chân anh trượt dài trên lớp rêu đá ẩm ướt của Vực Sương Mù Biên Giới.


"Sở đại ca!"


Tiểu Phàm hét lên kinh hoàng từ phía sau một gốc cây mục. Cậu bé thợ săn trẻ tuổi giương sẵn cây cung gỗ lớn, nhưng đôi bàn tay vạm vỡ vốn quen đặt bẫy dã thú lúc này lại run rẩy kịch liệt. Trước mắt họ, một bộ khung xương cơ khí khổng lồ bằng đồng thau rỉ sét cao hơn hai mét đang chuyển động rầm rập. Đôi mắt của Khôi lỗi số 09 rực lên thứ ma năng sương mù đỏ ngòm như máu, lồng ngực nó phập phồng lộ ra những bánh răng chuyển động méo mó, phun ra từng luồng sương độc màu tím nhạt đặc quánh.


Hoài An ho khàn cả giọng dưới lớp mặt nạ phòng độc cơ khí dệt thảo dược. Lồng ngực phàm nhân của anh thắt chặt lại, đau nhói như có kim châm. Sương độc quá đậm đặc dưới đáy vực đang mài mòn lớp vải lọc thảo dược một cách nhanh chóng. Vai trái anh – vết thương cũ từ trận chiến Rừng Trúc Đen – lại bắt đầu nứt ra dưới áp lực vận động mạnh, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng gạc lụa đỏ, buốt giá đến tận xương tủy. Nhưng tay phải anh vẫn siết chặt đóa cỏ Nguyệt Quang. Những chiếc lá pha lê tỏa ra ánh sáng xanh nhạt thanh khiết chính là hy vọng sống duy nhất của Lâm Lạc Y lúc này tại Tàng Thư Các. Anh không thể chết ở đây. Anh không được phép ngã xuống.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Khôi lỗi số 09 gầm rú, tiếng động cơ hơi nước rỉ sét bên trong nó rít lên phì phì. Nó vung mạnh cánh tay cưa sắt khổng lồ quét ngang một đường tàn bạo, đá tảng xung quanh vỡ vụn thành trăm mảnh.


"Tiểu Phàm! Đừng bắn tên bừa bãi!" Hoài An khàn giọng hét lên dưới lớp mặt nạ. "Tên thông thường không thể xuyên thủng lớp giáp đồng thau bọc ma năng của nó. Mau tìm cách giữ chân nó lại!"


Tiểu Phàm nghiến răng dũng cảm lao ra khỏi góc khuất. Cậu rút từ hông ra một chiếc bẫy dã thú bằng thép nặng trịch, dùng hết sức bình sinh quăng mạnh sợi xích sắt bọc gai về phía cổ chân khổng lồ của khôi lỗi hòng khóa chặt chuyển động của nó. Thế nhưng, ngay khi sợi xích vừa chạm vào chân mục tiêu, Khôi lỗi số 09 đã xoay người cực nhanh. Lưỡi cưa sắt đang quay tròn điên cuồng của nó chém quét qua vách đá.


*Keng! Roẹt!*


Sợi xích thép nặng trịch bị cưa cơ khí cắt đứt trong nháy mắt như một sợi chỉ mỏng. Chiếc bẫy dã thú văng ra xa, va vào vách đá nổ tung thành những mảnh sắt vụn. Lực phản chấn từ cú chém khiến đất đá lở rầm rập từ trên cao dội xuống. Một khối đá lớn rơi thẳng xuống vị trí của Hoài An. Anh vội vã lách người né tránh, nhưng một mảnh đá sắc nhọn đã sượt qua tay anh.


*Choảng!*


Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Chiếc la bàn cơ khí cổ bằng đồng thau dắt bên hông anh – bảo vật do Sơ Maria tặng – bị mảnh đá va trúng, rạn nứt nhẹ một đường dài trên mặt kính thạch anh.


"Chết tiệt!" Hoài An khẽ rủa thầm. Anh cúi xuống nhặt chiếc la bàn lên. Dù mặt kính bị nứt, chiếc kim chỉ nam bằng đồng bên trong vẫn đang xoay tròn điên cuồng, cố gắng chống chọi lại sự nhiễu loạn từ trường ma pháp khủng khiếp tỏa ra từ lồng ngực của Khôi lỗi số 09.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi cưa sắt của con quái vật cơ khí một lần nữa nâng lên chuẩn bị bổ đôi đỉnh đầu anh, Sở Hoài An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu khí thảo dược định thần từ mặt nạ. Kỹ năng giữ bình tĩnh cực hạn (Absolute Calm) lập tức được kích hoạt. Nhịp tim phàm nhân đang đập dồn dập vì hoảng sợ của anh bỗng chốc phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Mọi tiếng động gầm rú, tiếng gió sương gào thét xung quanh dường như chậm lại. Trí tuệ của vị thủ thư Cửu cấp thông tuệ bắt đầu hoạt động với công suất cực hạn.


Anh mở mắt ra, đẩy nhẹ gọng kính tròn cổ điển sát sống mũi. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhất trên cơ thể của Khôi lỗi số 09.


"Tiểu Phàm, nghe lệnh ta!" Hoài An lớn tiếng chỉ huy, giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ khiến cậu bé thợ săn đang hoảng loạn cũng phải khựng lại kinh ngạc. "Nó hoạt động bằng lò hơi nước ma năng quá nhiệt ở sau gáy. Sương độc phun ra từ ngực nó đang di chuyển theo luồng gió đối lưu. Nhìn vào la bàn của ta!"


Hoài An giơ cao chiếc la bàn cơ khí cổ bị rạn nứt mặt kính. Nhờ khả năng chống từ trường đặc biệt của đồng thau phương Tây cổ đại, chiếc kim la bàn dù run rẩy vẫn chỉ chính xác hướng gió đối lưu đang thổi từ đáy vực lên.


"Gió hướng đông nam! Sương độc sắp tràn qua khe đá bên phải! Tiểu Phàm, lập tức di chuyển sang hướng tây bắc mười bước, nấp sau vách đá ẩm rêu!" Hoài An ra lệnh.


Tiểu Phàm không chút nghi ngờ, lập tức lăn dài trên đất, lách người né tránh luồng sương tím chết chóc vừa phun ra từ lồng ngực khôi lỗi. Đúng như Hoài An tính toán, luồng sương độc bị hướng gió đông nam thổi bạt sang một bên, hoàn toàn không thể chạm đến chéo áo của cậu thiếu niên.


Khôi lỗi số 09 mất đi mục tiêu, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua quét lại trong màn sương mù dày đặc. Bộ cảm biến quang học thô sơ trên trán nó liên tục phát ra những tiếng *tích tích* chói tai để dò tìm hơi ấm phàm nhân.


"Muốn tiếp cận van xả hơi nước sau gáy của nó, ta phải làm mù mắt nó trước," Hoài An thầm tính toán.


Anh thọc tay vào túi áo choàng, lấy ra một chiếc lọ nhỏ chứa bột lân tinh phát quang – thứ hóa chất tự chế từ đá sương mù nghiền nát. Anh nhìn chiếc la bàn rạn nứt để căn chỉnh hướng gió, rồi hét lớn:


"Tiểu Phàm! Chuẩn bị tên bọc sắt! Nhắm vào khớp gối bên trái của nó, nơi lớp đồng thau đã bị rỉ sét lộ ra bánh răng chịu lực!"


Nói đoạn, Hoài An dùng hết sức bình sinh ném mạnh lọ bột lân tinh phát quang về phía tảng đá ẩm ướt ngay phía trên đầu Khôi lỗi số 09. Chiếc lọ vỡ tan, bột lân tinh gặp nước suối ẩm ướt rỉ ra từ vách đá lập tức phản ứng hóa học dữ dội.


*Bùm! Oành!*


Một màn khói sáng màu xanh lam rực rỡ, chói lòa bùng phát tức thời, thắp sáng cả thung lũng sương độc tối tăm. Ánh sáng xanh cực mạnh đột ngột bộc phát khiến bộ cảm biến quang học của Khôi lỗi số 09 bị quá tải năng lượng, phát ra tiếng nổ nhỏ xèo xèo rồi tắt ngúm. Con quái vật cơ khí khổng lồ hoàn toàn mất đi phương hướng, nó điên cuồng vung cưa sắt chém loạn xạ vào không trung, gầm rú trong vô vọng.


"Bắn!" Hoài An thét lớn.


Tiểu Phàm đã chờ sẵn từ trước, cậu bé nghiến răng giương cung cực hạn. Mũi tên gỗ bọc sắt ròng xé toạc màn sương độc, bay vút đi với một lực đạo mạnh mẽ của thiếu niên sơn lâm.


*Phập! Cạch!*


Mũi tên cắm thẳng vào khớp gối bên trái của khôi lỗi – đúng vị trí bánh răng rỉ sét mà Hoài An đã chỉ điểm bằng kính gọng tròn. Lực chấn động vật lý chính xác bẻ gãy chốt khóa lò xo chịu lực. Khớp gối của Khôi lỗi số 09 vỡ vụn, những bánh răng đồng thau rơi rụng lả tả dưới đất. Thân hình khổng lồ nặng hơn ngàn cân của nó mất thăng bằng, quỵ sụp xuống một bên gối đá.


Nhưng con quái vật điên loạn vẫn chưa dừng lại. Nhận diện được nguồn phát ra âm thanh, nó dùng một chân còn lại và cánh tay cưa sắt chống đỡ cơ thể, điên cuồng húc trực diện về phía Sở Hoài An với tốc độ kinh hoàng.


"Sở đại ca! Mau tránh ra!" Tiểu Phàm hét lên trong tuyệt vọng khi thấy khôi lỗi lao tới như một quả núi sắt.


Sở Hoài An đứng yên tại chỗ. Anh không bỏ chạy, cũng không hoảng sợ. Dưới mặt nạ phòng độc, nhịp thở của anh phẳng lặng đến cực hạn. Qua chiếc kính gọng tròn, anh nhìn thấy lò hơi nước sau gáy khôi lỗi đang chuyển sang màu đỏ rực do áp suất quá nhiệt không thể xả ra ngoài.


Một giây... hai giây...


Ngay khi lưỡi cưa sắt chỉ còn cách ngực anh nửa thước, Hoài An khẽ nghiêng người, thực hiện một cú lách người ngoạn mục né tránh cú húc trực diện trong gang tấc. Lưỡi cưa sượt qua áo choàng của anh, chém sâu vào vách đá phía sau.


Mượn đà khôi lỗi bị khựng lại do va chạm mạnh, Hoài An vứt đóa cỏ Nguyệt Quang sang một bên bệ đá an toàn, hai tay vớ lấy một thanh gậy sắt rỉ sét nằm lăn lóc dưới đất. Anh dùng hết sức lực phàm nhân yếu ớt của mình, chọc thẳng thanh gậy sắt vào van xả hơi nước quá nhiệt sau gáy của nó.


*Xoẹt! Phì phì... Oành!*


Luồng hơi nước nóng bỏng áp suất cao bộc phát dữ dội, thổi bay thanh gậy sắt và hất văng Hoài An ngã xuống đất. Lò hơi nước của Khôi lỗi số 09 bị quá tải hoàn toàn, nổ tung khớp nối gáy. Đôi mắt đỏ rực ma năng của nó chao đảo vài lần rồi tối đen hoàn toàn. Thân hình khổng lồ bằng đồng thau đổ sụp xuống đất rầm rầm, cát bụi sương độc bay mù mịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!