Nhạc nềnMemories6

Huyết Ước Bộc Phát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng đọc sách nhỏ ở tầng hai Tàng Thư Các biên thùy chưa bao giờ ngột ngạt đến thế. Dù Sở Tiểu Đình đã được giải cứu an toàn khỏi Rừng Trúc Đen và đang nằm ngủ thiếp đi dưới sự bảo trợ của lão bộc A Phúc ở gian phòng bên cạnh, bầu không khí nơi đây vẫn đông đặc một nỗi kinh hoàng vô hình.


*Hự! Thịch... thịch...*


Một tiếng rên rỉ đau đớn xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đông lạnh giá. Lâm Lạc Y đổ gục xuống sàn gỗ sồi bám đầy bụi. Thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve rơi khỏi bàn tay run rẩy của nàng, phát ra tiếng leng keng khô khốc rồi trượt dài dưới gầm bàn gỗ sứt sẹo.


Sở Hoài An giật mình xoay người lại. Qua tròng kính thạch anh của chiếc kính gọng tròn cổ điển, anh kinh hoàng nhìn thấy những sợi mạch máu màu đen quỷ dị đang nổi lên lổm ngổm quanh cổ Lâm Lạc Y. Chúng lan nhanh như những con rết độc bò dưới lớp da tuyết trắng, rò rỉ ra những luồng ma năng tím sẫm tà ác. Lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng vốn sắc sảo lạnh lùng giờ đây ngập tràn tia máu và sự đau đớn tột cùng. Nàng ôm chặt lấy ngực trái, cơ thể co quắp lại trên sàn gỗ lạnh lẽo.


"Lạc Y!"


Hoài An lao đến, không màng đến bả vai trái vẫn còn âm ỉ rỉ máu thấm đỏ lớp băng gạc lụa đỏ từ trận chiến ở Rừng Trúc Đen. Anh quỳ sụp xuống, đỡ lấy bả vai mảnh dẻ của nàng. Ngay khi bàn tay phàm nhân của anh chạm vào da thịt nàng, năng lực Đồng điệu cảm xúc chạm lập tức kích hoạt. Một luồng chấn động tinh thần dữ dội dội thẳng vào đại não Hoài An. Anh cảm nhận được một cơn đau thắt nghẹt thở, giống như có hàng vạn chiếc gai sắt nung đỏ đang cắm sâu vào tim, gặm nhấm từng sợi kinh mạch, hút cạn sinh mệnh lực của nàng.


"Huyết ước... phong ấn..." Lâm Lạc Y khàn giọng, khóe môi kiều diễm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Nàng cố gắng đẩy anh ra bằng chút sức tàn yếu ớt. "Tránh xa tôi ra... Hoài An... Quá mười ngày... tôi chưa lấy đầu anh... phong ấn của Thân Vương... đang tự động kích hoạt... Nó sẽ thiêu rụi tim tôi..."


Lão thủ thư Tần bước nhanh từ bóng tối phòng đọc sách ra, gương mặt già nua trầm mặc đầy u uất. Lão vuốt chòm râu dài, ánh mắt sắc bén lướt qua những mạch máu đen đang co thắt trên cổ Lâm Lạc Y, giọng nói trầm nặng:


"Huyết ước phong ấn (Cấp 1) của Thân Vương Nhiếp Chính đã bộc phát hoàn toàn. Con bé đã dùng kiếm khí bảo vệ cậu tại Rừng Trúc Đen, Phong Ảnh Các tổng đàn đã nhận diện sự phản bội này. Nếu trong vòng sáu canh giờ nữa không có dược liệu trung hòa, tim của con bé sẽ vỡ vụn thành tro bụi."


"Lão Tần! Có cách nào cứu cô ấy không?" Hoài An siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm Lạc Y, ánh mắt anh hiện lên sự kiên định chưa từng có. Anh không thể trơ mắt nhìn người con gái đã vung kiếm bảo vệ tính mạng mình phải chết trong đau đớn dằn vặt.


Lão Tần khẽ thở dài, nhìn ra cửa sổ mờ mịt sương độc: "Chỉ có một cách duy nhất. Cỏ Nguyệt Quang. Đó là loại thảo dược cực kỳ quý hiếm chỉ mọc ở vách đá ẩm ướt sâu trong Vực Sương Mù Biên Giới dưới ánh trăng rằm. Nhưng nơi đó là cấm địa tử thần, quanh năm sương mù độc tính bao phủ, đầy rẫy bẫy rập ma pháp và quái thú cơ khí hỏng tàn bạo. Kẻ phàm nhân không có võ lực như cậu tiến vào đó... mười phần thì chết cả mười."


"Tôi sẽ đi," Hoài An cắt lời lão Tần không một giây do dự. Anh nhẹ nhàng đặt Lâm Lạc Y nằm lên chiếc giường tre, lau đi vệt máu trên khóe môi nàng.


"Hoài An... anh điên rồi sao?" Lâm Lạc Y dùng chút lý trí cuối cùng nắm chặt lấy vạt áo xanh sờn của anh, đôi mắt phượng đẫm nước. "Anh chỉ là một phàm nhân... vai trái lại đang bị thương... Vào đó anh sẽ chết mất! Tôi là sát thủ... mạng sống của tôi không đáng để anh mạo hiểm..."


"Đáng giá," Hoài An cúi người, đưa gương mặt thư sinh lại sát bên tai nàng, thì thầm bằng giọng nói ôn tồn nhưng mang theo một lời hứa vĩnh cửu. "Cô đã làm thanh kiếm bảo vệ tôi, thì tôi cũng sẽ làm lá chắn che chở cho cô. Hãy tin tôi, tôi sẽ trở về."


Nói đoạn, Hoài An đứng thẳng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng dệt từ tơ ma pháp dột nát, đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển và mang theo chiếc mặt nạ phòng độc cơ khí tự chế dệt bằng thảo dược lọc độc. Anh nhanh chóng rời khỏi Tàng Thư Các, hướng thẳng về phía phố chợ ngoại ô để tìm kiếm người dẫn đường duy nhất có thể giúp anh lúc này: Thợ săn trẻ tuổi Tiểu Phàm.


***


Nửa canh giờ sau, hai bóng người lặng lẽ tiến vào rìa Vực Sương Mù Biên Giới.


Tiểu Phàm mặc bộ áo da thú săn chắc, lưng đeo cung gỗ lớn, tay cầm con dao găm bằng xương thú sắc bén dẫn đường phía trước. Gương mặt thiếu niên vạm vỡ tràn đầy sự cảnh giác cao độ khi nhìn màn sương mù xám xịt, đặc quánh đang cuộn xoáy dữ dội dưới đáy vực thẳm.


"Sở đại ca, sương mù ở đây không giống bình thường," Tiểu Phàm khẽ thì thầm, giọng run lên nhẹ. "Nó mang theo độc tính ăn mòn phổi phàm nhân. Anh phải đeo chặt mặt nạ phòng độc vào. Nếu nghe thấy tiếng kim loại rỉ sét va chạm, tuyệt đối phải nằm im không được phát ra tiếng động."


Hoài An gật đầu khẽ dưới lớp mặt nạ phòng độc dệt thảo dược. Hơi thở của anh trở nên khó khăn, lồng ngực phàm nhân đau nhói sau mỗi nhịp hít thở do không khí ẩm ướt bám đầy mùi lưu huỳnh và rác thải cơ khí rò rỉ. Vết thương nứt nhẹ ở vai trái bắt đầu rỉ máu thấm qua lớp băng gạc, buốt giá đến tận xương tủy dưới cái lạnh cắt da của đêm đông.


Áp dụng Thuật dẫn đường sương mù học được từ Lão thợ săn, Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn, tập trung quan sát hướng gió thổi và độ ẩm của rêu đá trên các vách đá dựng đứng. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu rõ ràng các luồng khí độc đậm đặc màu tím nhạt đang trôi lờ lững giữa các khe đá.


"Đi bên trái ba bước, Tiểu Phàm," Hoài An khẽ giật áo người dẫn đường. "Gió đang thổi ngược từ thung lũng lên, luồng độc khí bên phải sắp tràn qua đây. Hãy bước vào vùng rêu đá ẩm ướt có màu xanh nhạt kia, nơi đó từ trường ma pháp ổn định nhất."


Tiểu Phàm kinh ngạc nhìn Hoài An, nhưng hoàn toàn tin tưởng vào trí tuệ của anh, liền lách người di chuyển theo.


*Răng rắc...*


Đột nhiên, Tiểu Phàm khựng lại, chỉ tay xuống bãi bùn sương đông cứng dưới chân. Một vết chân khổng lồ, hằn sâu dưới bùn đất với các rãnh xích sắt rỉ sét và vết dầu máy đen ngòm vẫn còn chưa đông đặc hoàn toàn.


"Vết chân của quái thú cơ khí hỏng," Tiểu Phàm nuốt nước bọt, tay siết chặt cung gỗ. "Nó vừa đi qua đây không lâu. Kích thước này... ít nhất cũng nặng hơn ngàn cân."


"Nín thở!" Hoài An đột ngột hét lên một tiếng trầm ấm dưới mặt nạ, giật mạnh vai Tiểu Phàm lôi vào sau một tảng đá lớn bám đầy rêu cổ.


Từ phía trên vách đá hẹp dẫn ra biên giới, tiếng động cơ hơi nước gầm rú phì phì phá vỡ sự tĩnh lặng của thung lũng. Một toán kỵ sĩ cơ khí cấp 1 của triều đình – những khôi lỗi sắt khổng lồ mặc giáp thép dày cộm, tay cầm trường thương bọc xích sắt – đang rầm rập di chuyển tuần tra đêm. Ánh sáng đỏ lòm từ bộ cảm biến hơi nước của chúng quét qua quét lại trên mặt đất sương mù, chỉ cách chỗ ẩn nấp của hai người chưa đầy năm mét.


Tiểu Phàm hoảng loạn, theo bản năng giương cung gỗ định bắn một mũi tên tẩm độc để xua đuổi một con dã thú nhỏ đang bò sát chân mình nhằm tránh tiếng động.


"Không được bắn!" Hoài An vội vàng đưa tay giữ chặt cánh cung của Tiểu Phàm.


Nhưng đã muộn một nhịp. Sợi dây cung khẽ bật mạnh phát ra tiếng *phựt* khô khốc giữa màn đêm. Tiếng động nhỏ nhoi ấy lập tức lọt vào bộ cảm biến thính giác cơ khí của kỵ sĩ dẫn đầu.


*Xèo... xèo... phì phì!*


Kỵ sĩ cơ khí khổng lồ dừng phắt lại, lò hơi nước sau lưng phun ra những luồng khói xám nóng rực. Nó từ từ xoay đầu sắt bọc giáp dày về phía tảng đá nơi hai người đang ẩn nấp, trường thương sắt nặng trịch nâng lên, chuẩn bị đâm xuống.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hoài An kích hoạt năng lực Giữ bình tĩnh cực hạn. Nhịp tim phàm nhân của anh vốn đang đập dồn dập bỗng chốc phẳng lặng như mặt hồ bất biến. Anh ra hiệu cho Tiểu Phàm hoàn toàn bất động, đồng thời dùng kính gọng tròn quan sát van xả áp suất hơi nước sau gáy của kỵ sĩ cơ khí. Anh nhặt một viên đá nhỏ, ném mạnh về phía vách đá đối diện bám đầy mảnh vỡ sắt rỉ.


*Cạch!*


Tiếng kim loại va chạm vang lên phía bên kia thung lũng. Bộ cảm biến của kỵ sĩ hơi nước bị đánh lạc hướng, lập tức xoay người rầm rập di chuyển về phía tiếng động mới. Toán tuần tra dần khuất sau màn sương mù dày đặc.


Tiểu Phàm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh ướt sũng lưng áo da gấu. Cậu nhìn Hoài An với ánh mắt đầy thán phục: "Sở đại ca... trí tuệ của anh thực sự đã cứu mạng chúng ta."


"Đi mau, thời gian của Lạc Y không còn nhiều," Hoài An khàn giọng nói, lồng ngực anh thắt lại đau đớn. Anh vừa hít phải một lượng nhỏ sương độc rò rỉ qua mặt nạ, khiến cổ họng bỏng rát và thể chất suy kiệt nặng nề. Anh phải bám vào vách đá lạnh buốt để giữ thăng bằng cơ thể phàm nhân yếu ớt.


Họ tiếp tục leo xuống khe vực sâu thẳm. Qua tròng kính ma pháp của Hoài An, dưới một khe vách đá ẩm ướt khuất sau một tảng đá lớn, một luồng ánh sáng màu xanh lam nhạt, dịu nhẹ và thanh khiết đang tỏa sáng lấp lánh như ánh trăng rằm dã ngoại.


Cỏ Nguyệt Quang!


Những chiếc lá mỏng manh như pha lê dập dờn trong gió sương, tỏa ra hương thơm thanh tịnh làm dịu mát hoàn toàn cảm giác bỏng rát trong lồng ngực Hoài An từ khoảng cách xa.


"Tìm thấy rồi!" Tiểu Phàm reo lên khe khẽ, định lao đến hái thuốc.


"Chờ đã!" Hoài An vội vàng ngăn lại.


Nhưng ngay khi ngón tay phàm nhân của Hoài An vừa chạm vào thân cỏ Nguyệt Quang phát sáng, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Đá lở rầm rập trượt xuống từ vách núi cao.


Từ bóng tối dày đặc của sương độc phía trên vách đá, một bóng đen khổng lồ bằng sắt rỉ sét, cao hơn hai mét với đôi mắt đỏ rực ma năng sương mù gầm rú lao xuống. Hai cánh tay cơ khí khổng lồ của nó là hai lưỡi cưa sắt đang quay tròn điên cuồng, phát ra tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm lạnh giá.


Khôi lỗi số 09 – khôi lỗi cơ khí cổ đại bị rò rỉ ma năng bạo loạn – đã khóa chặt mục tiêu, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của cả hai dưới đáy vực thẳm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!