Bóng Ma Ở Rừng Trúc Đen
Sát khí lạnh buốt của Khương Vô Kỵ như những chiếc kim băng vô hình, đông cứng cả bầu không khí trong kho sách cấm tầng hai của Tàng Thư Các. Gã sát thủ Ngân Ảnh của Hắc Nha Hội khẽ cúi người, đôi mắt thâm quầng xảo quyệt dán chặt vào vạt áo màu lam đậm thêu hoa bỉ ngạn trắng của Dạ Tuyết đang lộ ra dưới gầm kệ sách số 4. Đoản đao cơ khí trên tay gã khẽ xoay tròn, tiếng xích sắt nhỏ bên trong kêu răng rắc đầy đe dọa.
Sở Hoài An đứng cách đó chưa đầy ba bước, lồng ngực phàm nhân phập phồng nhẹ. Vết thương xước bả vai trái do mảnh ám khí độc của Độc Nhãn Long sượt qua từ trận chiến trước vẫn đang âm ỉ đau nhói dưới lớp băng gạc thảo dược Tích Huyết, nhưng gương mặt anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến kỳ lạ. Anh biết, nếu để Khương Vô Kỵ vạch trần Dạ Tuyết lúc này, một trận chiến đẫm máu sẽ bùng nổ ngay tại đây, và Lâm Lạc Y – người đang ẩn nấp trên xà nhà tối tăm – chắc chắn sẽ phóng kiếm khí đại sát tứ phương để bảo vệ anh, làm sụp đổ hoàn toàn vỏ bọc thủ thư vô hại mà anh đã dày công xây dựng.
Không một giây do dự, Hoài An bước tới, tà áo xanh lam sờn cũ của anh vô tình che khuất tầm nhìn của Khương Vô Kỵ. Tay phải anh khẽ thọc vào túi áo, nắm chặt lấy chiếc Trâm cài tóc bằng băng – tín vật tình cảm mà Dạ Tuyết đã tặng. Hàn khí tinh khiết từ chiếc trâm tỏa ra qua lòng bàn tay phàm nhân, nhanh chóng hấp thụ và trung hòa luồng hàn độc đang rò rỉ từ cơ thể suy kiệt của Dạ Tuyết dưới gầm kệ.
"Khương đại nhân, ngài đang tìm thứ này sao?" Hoài An từ tốn lên tiếng, giọng nói ôn tồn như dòng nước ấm xua đi khí lạnh trong phòng. Anh giơ ra một hộp gỗ nhỏ chứa những mảnh vỡ thạch anh ma pháp tỏa ra ánh sáng lam nhạt. "Đây là những mảnh vỡ cơ khí chứa hàn năng mà tiểu nhân đang phân loại. Do sơ suất, một vài mảnh đã rơi xuống gầm kệ sách, tạo ra luồng hàn khí rò rỉ mà ngài vừa cảm nhận được."
Khương Vô Kỵ khựng lại, mũi đao cơ khí chỉ còn cách vạt áo của Dạ Tuyết vài tấc. Gã ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào chiếc kính gọng tròn cổ điển của Hoài An qua làn khói sương mù mỏng. Sự đa nghi của một sát thủ cao cấp khiến gã không dễ dàng tin tưởng. Gã khẽ nhếch môi, giơ đoản đao định gạt tà áo của Hoài An ra.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ dày cộp của kho sách cấm đột ngột bị tông vỡ. Sở Hoài Chi – gã chú họ nát rượu của Hoài An – lao vào với gương mặt xám ngoét, hơi rượu rẻ tiền nồng nặc hòa lẫn với sự hoảng loạn tột độ. Gã ngã quỵ xuống sàn, bám chặt lấy gấu áo của Hoài An, khóc lóc thảm thiết:
"Hoài An! Cứu... cứu con bé với! Tiểu Đình... Tiểu Đình bị người của Phong Ảnh Các bắt đi rồi! Gã khổng lồ mặc giáp da gấu... Lôi Hổ... gã nói nếu cháu không mang bản dịch mật thư da dê đến Rừng Trúc Đen trước khi trăng lên, gã sẽ băm vằn con bé ra!"
Thông tin này như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Hoài An. Sở Tiểu Đình, cô em họ mười tuổi ngây thơ thường xuyên được anh dạy chữ ở hậu viện, đã bị bắt làm con tin. Ánh mắt Hoài An khẽ co rút lại sau tròng kính thạch anh, nhưng anh nhanh chóng khống chế nhịp tim phàm nhân trở lại trạng thái bình tĩnh cực hạn.
Khương Vô Kỵ nghe thấy cái tên "Lôi Hổ" và "mật thư da dê", đôi mắt xảo quyệt khẽ híp lại. Gã nhận ra tình thế đã thay đổi. Lôi Hổ – đà chủ phân đà Phong Ảnh Các – đã chính thức ra tay cướp đoạt Mật Mã Hoàng Gia. Đối với Hắc Nha Hội, việc để mật thư rơi vào tay Phong Ảnh Các là một thảm họa chính trị. Khương Vô Kỵ khẽ thu hồi đoản đao cơ khí, đứng thẳng người dậy, nhìn Hoài An với nụ cười tàn nhẫn:
"Xem ra trò chơi trốn tìm ở đây phải tạm dừng rồi, Sở thủ thư. Lôi Hổ đã mất kiên nhẫn. Ta sẽ để ngươi và gã tự tàn sát lẫn nhau trước, rồi ta sẽ đến lấy cái đầu của ngươi và mật thư sau. Đừng hòng trốn khỏi thị trấn này."
Nói đoạn, thân hình gầy gò của Khương Vô Kỵ nhạt nhòa dần trong màn sương mù dày đặc bốc lên từ sàn gỗ, rồi biến mất không một tiếng động như một bóng ma thực sự.
Khi tiếng động cơ đoản đao của gã hoàn toàn im bặt, Lâm Lạc Y từ trên xà nhà tối tăm nhẹ nhàng đáp xuống. Gương mặt kiều diễm của nàng tái nhợt vì tức giận, đôi mắt phượng trừng lớn nhìn Hoài An, thanh đoản kiếm Lạc Vũ phát ra những luồng kiếm khí lam nhạt đầy phẫn nộ:
"Lôi Hổ dám đụng đến Tiểu Đình! Gã điên rồi! Hoài An, anh không được đi một mình. Rừng Trúc Đen là vành đai phòng thủ của phân đà Phong Ảnh Các, nơi đó chứa hàng vạn bẫy rập cơ khí hơi nước cực kỳ tàn bạo. Kẻ phàm nhân không có võ lực như anh vào đó chỉ có con đường chết!"
Dưới gầm kệ sách số 4, Dạ Tuyết cũng khó nhọc bò ra, cơ thể nàng vẫn còn run rẩy do di chứng bạo tẩu hàn độc chưa hồi phục hoàn toàn. Nàng bám vào cạnh bàn gỗ sồi sứt sẹo, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự kiên định tuyệt đối: "Ta... ta sẽ đi cùng anh. Ta thề sẽ lấy mạng Lôi Hổ để bảo vệ phu quân hẹn hò của ta."
"Không được, Dạ Tuyết," Hoài An giữ chặt bả vai lạnh ngắt của nàng, ánh mắt đầy sự thấu cảm và bao dung. "Kinh mạch của cô đang bị suy kiệt nặng nề do phản phệ ma lực. Nếu cô vận dụng nội lực lúc này, huyết ước phong ấn sẽ lập tức cắn trả, hủy hoại hoàn toàn tu vi của cô. Hãy ở lại đây với lão bộc A Phúc và lão Tần. Tôi và Lạc Y sẽ đi cứu Tiểu Đình."
Lâm Lạc Y khẽ hừ một tiếng, đỏ mặt quay đi khi thấy Hoài An chăm sóc Dạ Tuyết, nhưng nàng không phản đối. Nàng siết chặt chuôi kiếm Lạc Vũ: "Tôi sẽ làm thanh kiếm của anh. Nhưng anh phải hứa, tuyệt đối không được rời xa tôi quá ba bước."
"Tôi hứa," Hoài An mỉm cười ấm áp, khẽ gật đầu.
Nửa canh giờ sau, dưới cơn mưa sương mù ẩm ướt của trấn biên thùy, hai bóng người âm thầm tiến vào rìa Rừng Trúc Đen. Khu rừng trúc rậm rạp quanh năm bao phủ bởi màn sương độc màu xám xịt, những thân trúc đen bóng sừng sững như những thanh sắt lạnh lẽo cắm thẳng xuống đất nứt nẻ.
Hoài An đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển sát mắt, đại não kích hoạt năng lực ghi nhớ siêu phàm và kiến thức Cơ khí mật mã học. Qua tròng kính thạch anh ma pháp, những thân trúc đen không còn là cây cối tầm thường, mà hiện lên như một mạng lưới cơ quan cơ khí khổng lồ. Những khớp nối đồng thau nhỏ xíu, những ống dẫn hơi nước siêu nhỏ chạy ngầm dưới lòng đất và những sợi dây tơ thép mảnh như cánh ve giăng khắp nơi giữa các kẽ lá trúc.
"Lạc Y, dừng lại," Hoài An khẽ giữ tay Lâm Lạc Y khi nàng định bước qua một bụi trúc rậm. Anh chỉ tay vào một ký hiệu quẻ Khảm khắc mờ nhạt trên thân một cây trúc đen trước mặt. "Nhìn kỹ xem. Thân trúc này có một khe hở nhỏ ở khớp đốt thứ ba. Đây là bẫy tiễn cơ khí tẩm kịch độc của Vạn Độc Đường. Nếu cô dẫm vào phiến đá rêu phong bên phải, áp suất hơi nước dưới đất sẽ kích hoạt lò xo, bắn ra hàng vạn cây kim độc trong phạm vi mười mét."
Lâm Lạc Y khẽ rùng mình. Nàng là sát thủ Kim Ảnh, khinh công vô song, nhưng trước những bẫy rập cơ khí được sắp xếp theo trận pháp toán học phức tạp này, thần thức võ học của nàng cũng không thể phát hiện ra điểm kích hoạt ẩn sâu dưới lòng đất. Nàng nhìn Hoài An với ánh mắt đầy thán phục và đỏ mặt ngượng ngùng:
"Anh... làm sao anh nhìn ra được cấu trúc cơ khí nhỏ như vậy?"
"Nhờ chiếc kính của cha để lại, và cả những cuốn sách cổ về toán học hoàng gia," Hoài An giải thích khẽ, ánh mắt không rời khỏi sơ đồ bẫy rập đang hiển thị trong đầu. "Hãy đi theo bước chân của tôi. Ba bước sang trái, dẫm vào phiến đá có rêu xanh thứ hai, tuyệt đối không được chạm vào thân trúc có vệt sơn đỏ."
Hoài An đi trước dẫn đường, vóc dáng thư sinh nhỏ bé của anh di chuyển cực kỳ cẩn trọng nhưng điềm tĩnh tuyệt đối giữa mê cung chết chóc. Lâm Lạc Y bám sát phía sau, thanh đoản kiếm Lạc Vũ lăm lăm trên tay, sẵn sàng bộc phát kiếm khí bảo vệ anh.
*CẠCH!*
Một tiếng động cơ khí khô khốc đột ngột vang lên dưới chân Lâm Lạc Y. Sắc mặt nàng lập tức biến đổi – nàng vừa vô tình dẫm phải một chiếc lá tre khô che phủ một bẫy nổ cơ khí ẩn giấu ngoài sơ đồ tính toán.
"Lạc Y! Nằm xuống!"
Hoài An hét lớn, không màng đến thể chất phàm nhân yếu ớt của mình, anh lao thẳng đến ôm chặt lấy eo Lâm Lạc Y, dùng lực đẩy cả hai lăn xuống một rãnh đất sâu bên cạnh.
*BÙM!*
Một tiếng nổ lớn rung chuyển mặt đất, ngọn lửa ma năng màu tím sẫm bùng phát, thiêu rụi cả một khoảng trúc đen xung quanh thành tro bụi. Những mảnh sắt cơ khí sắc nhọn bay vút qua trên đầu họ, chém đứt đôi những thân trúc dày tấc.
Trong rãnh đất ẩm ướt bám đầy mùi sương độc, Hoài An nằm đè lên người Lâm Lạc Y. Hương thơm thảo mộc nhè nhẹ từ mộc bài bình an chỉ đỏ sát ngực anh phả vào mũi nàng, hòa lẫn với hơi ấm phàm nhân nồng nàn. Gương mặt kiều diễm của sát thủ Kim Ảnh đỏ bừng lên như lửa đốt, đôi mắt phượng bối rối né tránh ánh nhìn của anh.
"Anh... anh có sao không?" Lâm Lạc Y lắp bắp, ngón tay nàng khẽ bám vào vai áo anh.
Hoài An khẽ nhăn mặt, bả vai trái của anh bị chấn động của vụ nổ làm reopened vết thương nhiễm độc nhẹ, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng áo xanh lam. Anh khẽ thở dốc, cố gắng mỉm cười để nàng yên lòng: "Tôi không sao... vết thương cũ bị nứt nhẹ thôi. Chúng ta phải nhanh lên, tiếng nổ vừa rồi chắc chắn đã đánh động đến lính gác của phân đà."
Lâm Lạc Y nhìn vệt máu trên vai anh, lòng nàng thắt lại đầy đau xót và phẫn nộ. Nàng đỡ anh đứng dậy, tự tay xé một dải lụa đỏ trên tay áo của mình để băng bó chặt bả vai cho anh: "Hoài An... từ giờ trở đi, tôi sẽ không để anh phải chịu thêm một vết thương nào nữa."
Cả hai tiếp tục tiến sâu vào trung tâm Rừng Trúc Đen. Nhờ trí nhớ siêu phàm của Hoài An, họ né tránh được thêm năm đợt bẫy tiễn và lưới tơ thép xiết cổ. Cuối cùng, lối vào phân đà hiện ra trước mặt – một tòa nhà gỗ đen kiên cố ẩn giấu sau những bức tường đá rêu phong.
Tuy nhiên, ngay tại cổng chính, Mã Bưu – tên lính tuần biên thùy biến chất nhận tiền của Lôi Hổ – đang dẫn đầu một toán lính gác cầm súng hơi cơ khí đứng canh giữ nghiêm ngặt. Gã béo mập, khuôn mặt đầy mỡ xảo quyệt đang liên tục nhìn quanh cảnh giác.
Lâm Lạc Y khẽ siết chặt kiếm, chuẩn bị bộc phát Phong Ảnh Thần Hành để chém chết toán lính gác. Nhưng Hoài An khẽ giữ tay nàng lại:
"Lạc Y, dừng tay. Mã Bưu là lính tuần biên thùy chính thức. Nếu cô giết gã ở đây, tri phủ Vương sẽ không thể bảo lãnh cho chúng ta được nữa. Hãy để tôi đối phó với gã bằng mưu lược."
Hoài An thong thả bước ra khỏi bóng tối của rừng trúc, gương mặt thư sinh điềm tĩnh dưới ánh nến bão nhạt nhòa. Mã Bưu lập tức giật mình, đồng loạt chỉa súng hơi cơ khí vào ngực anh:
"Sở Hoài An! Ngươi dám mò đến đây tự nộp mạng sao? Giao mật thư ra, nếu không ta sẽ bắn nát người ngươi!"
Hoài An không hề hoảng sợ, anh khẽ đẩy gọng kính tròn, vận dụng "Ngưỡng Đọc Vị" để quan sát cử động run rẩy của ngón tay Mã Bưu trên cò súng. Anh mỉm cười ôn tồn, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm:
"Mã bưu đầu, ngài có biết tại sao hôm nay Chu bưu đầu – cấp trên của ngài – lại không có mặt ở đây để chỉ huy ngài không?"
Mã Bưu khựng lại, ánh mắt thoáng hiện một tia hoang mang: "Ngươi... ngươi nói cái gì?"
"Chu bưu đầu đã bị Vương tri phủ tước chức và bắt giam vào đại lao huyện từ sáng nay vì tội ngụy tạo chứng cứ vu khống và nhận hối lộ của Lôi Hổ," Hoài An chậm rãi tiến lên một bước, ánh mắt thông tuệ như thấu suốt lòng người. "Bức thư mật của tri phủ đã được gửi về kinh thành. Ngài hiện tại chỉ là một quân cờ bị thải loại. Nếu ngài tiếp tục giúp Lôi Hổ bắt cóc tiểu thư hoàng gia Sở Tiểu Đình, tội danh phản nghịch triều đình sẽ lập tức chụp xuống đầu ngài và gia tộc ngài. Ngài nghĩ tri phủ Vương sẽ nương tay cho một tên lính tuần biến chất sao?"
Lời nói của Hoài An như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham và sự hèn nhát của Mã Bưu. Gã béo mập run rẩy, súng hơi cơ khí trên tay khẽ hạ xuống. Gã nhìn thuộc hạ xung quanh, nhận thấy tất cả đều đang hoang mang dao động dữ dội trước áp lực pháp lý hoàng gia mà vị thủ thư trẻ tuổi vừa vạch ra.
"Ta... ta chỉ làm theo lệnh..." Mã Bưu lắp bắp, gương mặt đầy mồ hôi hột.
"Nếu muốn giữ mạng và giữ lấy quan chức nhỏ nhoi của mình, hãy dẫn thuộc hạ rời khỏi đây ngay lập tức. Hãy coi như ngài chưa từng thấy chúng tôi tối nay," Hoài An đưa ra một lối thoát tâm lý hoàn hảo cho đối phương.
Mã Bưu không chịu nổi áp lực, gã hét lớn một tiếng rồi dẫn đầu toán lính tuần tháo chạy hỗn loạn vào màn sương mù của rừng trúc, bỏ lại cánh cổng phân đà trống rỗng.
Lâm Lạc Y nhìn bóng toán lính chạy trốn, rồi quay sang nhìn Hoài An với ánh mắt đầy khâm phục: "Anh chỉ dùng vài lời nói đã bẻ gãy hoàn toàn hàng phòng thủ của chúng. Trí tuệ của anh... thực sự đáng sợ hơn bất kỳ kiếm khí nào."
"Đó là tâm lý học hành vi, Lạc Y," Hoài An khẽ cười, rồi rảo bước tiến vào bên trong phân đà.
Trong đại sảnh tối tăm bám đầy bụi bặm và mùi dầu máy của phân đà Phong Ảnh Các, Sở Tiểu Đình đang bị nhốt trong một chiếc lồng sắt cơ khí treo lơ lửng giữa không trung. Cô bé mười tuổi gầy gò, mặc áo vải thô vá nhiều mảnh đang co rúm người lại vì sợ hãi, đôi mắt tròn xoe đẫm lệ khi thấy Hoài An:
"Hoài An ca ca! Cứu em... em sợ lắm!"
"Tiểu Đình! Đừng sợ, ca ca đến cứu em đây!" Hoài An gấp gáp chạy đến dưới chiếc lồng sắt.
Lâm Lạc Y vung đoản kiếm Lạc Vũ, chém đứt xích sắt treo chiếc lồng. Chiếc lồng sắt rơi sầm xuống đất, Hoài An nhanh chóng dùng kỹ năng cơ khí mật mã học để xoay các bánh răng mật mã trên ổ khóa lồng sắt, mở cửa cứu cô bé ra ngoài. Anh ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy của em họ vào lòng.
Thế nhưng, ngay khi Hoài An đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển để kiểm tra vết thương trên người Tiểu Đình, đồng tử của anh đột ngột co rút lại vì kinh hoàng.
Qua tròng kính thạch anh ma pháp, anh nhìn thấy rõ ràng dưới lớp áo vải thô của cô bé, trên lồng ngực nhỏ nhắn đang xuất hiện những đường mạch máu đen quỷ dị, nổi lên lổm ngổm như những con rết độc. Những mạch máu đen này đang phát ra luồng ma năng tím sẫm tà ác, kết nối trực tiếp với một trận pháp ma pháp hắc ám ẩn giấu sâu trong huyết quản của cô bé.
"Cái này... đây là trận pháp ký sinh ma lực liên kết sinh mệnh!" Hoài An thốt lên, giọng nói khẽ run rẩy.
Lâm Lạc Y tiến lại gần, sắc mặt nàng cũng lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng khi nhận ra ký hiệu tà thuật đó: "Trận pháp này... liên kết trực tiếp với sinh mệnh của Lôi Hổ. Nếu Lôi Hổ chết, trận pháp sẽ lập tức kích nổ, hủy hoại hoàn toàn linh hồn và kinh mạch của Tiểu Đình!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!