Lưỡi Kiếm Ngược Chiều
Sát khí Ngân Ảnh đỏ sẫm của Huyết Ảnh tỏa ra như một luồng gió lạnh thấu xương, quét qua từng khe hở của gian phòng mật hậu viện Quán trà Liễu nương. Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh, những hạt nước bám trên bậu cửa sổ nhanh chóng ngưng tụ thành những vệt băng mỏng lấp lánh. Chuôi kiếm Huyết Nguyệt dắt bên hông cô ta khẽ rung lên, phát ra những tiếng cạch cạch cơ khí khô khốc.
Sở Hoài An ngồi điềm tĩnh bên bàn trà gỗ sồi, bả vai trái bị xước nhẹ từ trận chiến trước khẽ nhói lên dưới lớp áo thư sinh xanh lam sờn cũ. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, kích hoạt "Nghệ thuật đọc vị tâm lý hành vi". Qua tròng kính thạch anh ma pháp, anh nhìn thấy rõ ràng cử động ngón tay của Huyết Ảnh đang khẽ gõ nhịp trên chuôi kiếm – nhịp điệu dồn dập, đứt quãng chứng tỏ cô ta đang chịu áp lực thời gian cực lớn từ tổng đàn Phong Ảnh Các.
"Giám sát sứ đại nhân từ xa đến đây, chắc hẳn không chỉ để thưởng thức Trà Tĩnh Tâm của quán nhỏ này chứ?" Hoài An mỉm cười ôn tồn, nhịp thở của anh phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng, che giấu hoàn toàn nhịp tim phàm nhân đang đập mạnh.
Huyết Ảnh nhíu đôi mày thanh tú, ánh mắt lạnh lẽo như dao cạo quét qua gương mặt thư sinh của anh: "Tên phế vật nắm giữ Mật Mã Hoàng Gia kia, ngươi có biết Lâm Lạc Y đang ở đâu không? Cô ta dám trì hoãn lệnh truy sát đỏ quá mười ngày. Tổng đàn nghi ngờ cô ta đã phản bội."
Hoài An khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà ấm rồi từ tốn nói: "Lâm cô nương quả thực có đến tìm ta vài ngày trước. Nhưng cô ta không hề trì hoãn. Cô ta đang âm thầm điều tra một rò rỉ ma năng lớn ở phủ Tri phủ Vương. Nghe nói Lôi Hổ đà chủ đang muốn ngầm cấu kết với tri phủ để độc chiếm công lao giải mã cổ vật, qua mặt cả tổng đàn."
Ngón tay Huyết Ảnh khựng lại trên chuôi kiếm. Sự đố kỵ và tham vọng thăng tiến của một Ngân Ảnh sát thủ lập tức bị kích hoạt. Cô ta híp mắt: "Ngươi nói thật?"
"Một phàm nhân không có nửa phần võ lực như ta, làm sao dám lừa dối Ngân Ảnh sát thủ?" Hoài An khẽ nghiêng đầu, chỉ tay ra hướng cửa sổ. "Nếu cô không tin, có thể lén kiểm tra kho than đá ma thuật của phủ tri phủ tối nay. Lôi Hổ đang cất giấu thứ gì đó rất mờ ám ở đó."
Huyết Ảnh khẽ hừ lạnh một tiếng, sát khí đỏ sẫm xung quanh lập tức thu liễm. Cô ta quay lưng, trước khi biến mất vào màn sương mù dày đặc ngoài cửa, còn để lại một câu cảnh cáo lạnh thấu xương: "Nếu ngươi dám lừa ta, đầu của ngươi sẽ rụng trước khi sương mù biên thùy tan rã."
Khi tiếng bước chân nặng nề của Huyết Ảnh hoàn toàn biến mất ngoài ngõ tối, Lâm Lạc Y từ dưới gầm bàn gỗ sồi khẽ đẩy tấm khăn lụa đỏ bò ra. Gương mặt kiều diễm của nàng đỏ bừng lên vì ngượng ngùng và căng thẳng, đôi mắt phượng trừng lớn nhìn Hoài An: "Anh điên rồi sao? Dám bịa chuyện về Lôi Hổ và tri phủ để lừa cô ta?"
"Đó không phải bịa chuyện hoàn toàn, mà là mưu lược ly gián," Hoài An khẽ thở phào, đưa tay lau nhẹ vệt mồ hôi lạnh trên trán. Anh lút tay vào túi áo, rút ra chiếc "Đồng hồ cơ khí túi (Bản sơ khai)" do Diệp Vũ tinh chỉnh. Kim đồng hồ cơ khí chạy bằng dây cót chính xác chỉ đúng 8 giờ 15 phút sáng.
Đồng tử của Hoài An khẽ co rút lại. Lịch trình hẹn hò đa tầng của anh đã đến khung giờ tiếp theo! Theo sơ đồ thời gian bằng mực chu sa dán dưới nắp hộp đồng hồ, đây là thời gian anh phải quay lại Tàng Thư Các biên thùy để bôi thuốc thảo dược Tích Huyết cho Dạ Tuyết – nữ sát thủ Kim Ảnh của Hắc Nha Hội đang ẩn náu trị thương.
"Lạc Y, cô phải ở lại đây với Liễu nương để dưỡng thương kinh mạch. Tôi phải quay lại Tàng Thư Các ngay lập tức," Hoài An gấp gáp đứng dậy, bả vai trái khẽ nhói đau.
Lâm Lạc Y khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tuông kiêu ngạo đặc trưng: "Quay lại đó? Có phải để gặp cô ả tóc đen tuyền của Hắc Nha Hội kia không? Tôi đã ngửi thấy mùi băng sương bỉ ngạn lạnh lẽo bám trên vạt áo của anh từ tối qua rồi!"
"Lạc Y, mạng sống của Dạ Tuyết đang nằm trong tay chúng ta. Nếu cô ta bạo tẩu ma lực tại thư viện, toàn bộ trấn biên thùy sẽ bị đóng băng, vỏ bọc của chúng ta sẽ tan tành mây khói," Hoài An ôn tồn giải thích, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô gái để trấn an.
Sự chân thành và bao dung trong ánh mắt của vị thư sinh phàm nhân một lần nữa làm tan chảy sự bướng bỉnh của Lâm Lạc Y. Nàng khẽ quay mặt đi, đỏ mặt hừ một tiếng: "Được rồi... Nhưng tôi sẽ âm thầm bám theo bảo vệ anh. Đừng hòng lén lút làm chuyện gì mờ ám sau lưng tôi."
Hoài An khẽ cười khổ, nhanh chóng khoác chiếc áo choàng thủ thư sờn cũ, rảo bước băng qua những con hẻm nhỏ bám đầy sương mù xám xịt của trấn biên thùy để quay về Tàng Thư Các.
Khi vừa đến gần hàng rào gỗ cổ kính của thư viện, Hoài An đã cảm thấy có điều bất thường. Chú chó hoang thông minh A Lang không chạy ra đón anh như thường lệ, mà đang ẩn nấp dưới bụi hoa tử đằng hoang phế ngoài sân, phát ra những tiếng gầm gừ trầm uất trong cổ họng.
Từ trong cánh cửa gỗ ba tầng của Tàng Thư Các, nha hoàn Tiểu Lục hớt hải chạy ra, gương mặt rụt rè thường ngày nay cắt không còn giọt máu. Cô bé run rẩy bám lấy cánh tay Hoài An, nói không thành tiếng:
"Sở... Sở đại nhân... Có biến rồi. Một thiếu niên mặc y phục đen thêu hình quạ đen... Hắn đã vượt qua người gác cổng câm A Quý, xông thẳng vào kho sách cấm tầng hai. Hắn tỏa ra hàn khí đáng sợ lắm, cứ gặng hỏi về Dạ cô nương..."
Khương Vô Kỵ!
Cái tên này lập tức hiện lên trong đầu Hoài An. Thiên tài sát thủ đố kỵ của Hắc Nha Hội, đối thủ cạnh tranh trực tiếp vị trí Kim Ảnh với Dạ Tuyết, kẻ luôn tìm kiếm chứng cứ phản bội của cô để lập công với các trưởng lão. Hắn đến biên thùy sớm hơn anh tính toán.
Lâm Lạc Y ẩn mình dưới bóng râm của mái hiên khẽ nghiến răng, thanh đoản kiếm Lạc Vũ đã rút ra khỏi vỏ một phân, phát ra ánh sáng lam nhạt lạnh lẽo: "Để tôi vào chém chết gã ranh con đó!"
"Không được!" Hoài An khẽ thì thầm, giữ chặt vai cô lại. "Khương Vô Kỵ là sát thủ Ngân Ảnh cao cấp của Hắc Nha Hội. Nếu cô ra tay, Phong Ảnh Các và Hắc Nha Hội sẽ lập tức bùng nổ chiến tranh bang hội ngay tại Tàng Thư Các. Hơn nữa, Huyết Ảnh vẫn đang rình rập vòng ngoài. Cô xuất hiện lúc này là tự bộc lộ hành tung. Hãy ẩn nấp trên xà nhà gỗ tối tăm, làm hộ vệ bóng tối cho tôi. Để tôi vào đối phó với hắn."
Lâm Lạc Y cắn nhẹ môi dưới, dù không cam lòng nhưng vẫn thu liễm kiếm khí, mượn khinh công Phong Ảnh vô thanh vô ảnh lướt lên xà nhà gỗ tầng hai.
Sở Hoài An điều hòa nhịp thở sâu, khẽ đẩy gọng kính tròn, bước chân thong thả tiến vào đại sảnh tầng một của Tàng Thư Các.
Không khí bên trong thư viện lạnh buốt đến kỳ lạ, từng luồng hơi thở thở ra đều tạo thành những làn khói trắng mỏng. Trên các kệ sách cổ bám đầy bụi bặm, những lớp sương băng mỏng đang từ từ lan rộng. Hoài An bước lên cầu thang gỗ sồi sột soạt, tiến thẳng vào khu vực kho sách cấm tầng hai.
Tại đó, một thiếu niên gầy gò, mặc y phục đen thêu hình quạ đen đang thong dong đứng tựa lưng vào một kệ sách cổ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt thâm quầng xảo quyệt đầy vẻ đố kỵ tàn nhẫn. Trên ngón tay thon dài của hắn, hai thanh đoản đao cơ khí song sinh khẽ xoay tròn, phát ra những tiếng xoành xoạch sắc lạnh.
"Sở thủ thư, ngươi về trễ năm phút so với lịch trình ghi chép của thư viện đấy," Khương Vô Kỵ khẽ liếc mắt nhìn Hoài An, giọng nói mang theo khí lạnh quỷ dị của Hắc Dạ Tà Quyết.
Hoài An khẽ cúi đầu cung kính, giữ vững vỏ bọc của một thủ thư vô hại, nhát gan: "Tiểu nhân có chút việc bận ở chợ biên giới, mong đại nhân xá tội. Không biết đại nhân đến Tàng Thư Các để tra cứu sử liệu hay tìm kiếm tài liệu mật nào?"
Khương Vô Kỵ khẽ cười lạnh, bước chân di chuyển không tiếng động đến sát trước mặt Hoài An. Đoản đao cơ khí trong tay hắn khẽ dừng lại, lưỡi đao sắc lạnh chạm nhẹ vào cổ họng phàm nhân của anh: "Đừng diễn kịch trước mặt ta, tên phế vật kia. Ta đến đây để tìm Dạ Tuyết. Có người nhìn thấy cô ta bị thương và trốn vào thư viện này. Ta biết cô ta đang ở đây. Giao cô ta ra, hoặc ta sẽ dùng đoản đao này lột da ngươi."
Sát khí lạnh buốt từ lưỡi đao khẽ cứa nhẹ vào da cổ Hoài An, nhưng nhờ "Kỹ thuật ngụy trang cảm xúc" và sự rèn luyện giữ bình tĩnh cực hạn, nhịp tim của anh vẫn phẳng lặng bất biến. Anh khẽ đẩy nhẹ gọng kính tròn, ánh mắt phản chiếu sự thấu suốt lòng người:
"Đại nhân nói đùa rồi. Tàng Thư Các là nơi công quyền của hoàng gia, làm sao có thể chứa chấp sát thủ của Hắc Nha Hội? Vài canh giờ trước, tiểu nhân quả thực có thấy một bóng đen mặc áo lam đậm, bị thương rất nặng, nhảy qua tường rào phía đông chạy trốn về hướng Vực Sương Mù Biên Giới. Nếu đại nhân đuổi theo ngay lúc này, có lẽ vẫn kịp bắt bắt cô ta."
Khương Vô Kỵ híp đôi mắt xảo quyệt, cố gắng dò xét nhịp tim và hơi thở của Hoài An. Nhưng thuật ngụy trang của vị thủ thư trẻ tuổi quá hoàn hảo, khiến hắn không thể tìm ra một chút sơ hở nào. Hắn khẽ thu đao lại, cười nhạt:
"Ngươi quả thực rất bình tĩnh đối với một phàm nhân. Nhưng ta không dễ bị lừa như vậy. Dạ Tuyết bị phản phệ hàn độc của Cửu U Hàn Kinh, cô ta không thể chạy xa được dưới thời tiết nóng bức này mà không có người giúp đỡ trung hòa độc tính."
Hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi quanh các kệ sách cấm, mũi đao cơ khí khẽ gõ cộc cộc vào các gáy sách da dê cổ kính.
Trong lúc đó, Dạ Tuyết đang nấp ngay phía sau kệ sách cấm số 4 – chỉ cách vị trí của Khương Vô Kỵ chưa đầy hai dãy sách. Thể chất cô vẫn còn cực kỳ suy kiệt sau cơn bạo tẩu ma lực đêm qua, những mạch máu đen huyết ước trên cổ đang khẽ rung động rò rỉ hàn khí. Nếu cô khẽ thở mạnh, hàn khí bộc phát sẽ lập tức tố cáo hành tung của cô.
Hoài An khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ khí túi trong tay áo. Đã đến lúc phải hành động để đánh lạc hướng. Anh lén đưa tay ra sau lưng, ra hiệu cho nha hoàn Tiểu Lục đang đứng rụt rè ở góc hành lang.
Tiểu Lục hiểu ý, cô bé khẽ run rẩy nhưng vẫn lấy hết can đảm, dùng chiếc chổi lông gà gõ mạnh vào một chồng sách cổ bám đầy bụi trên kệ sách số 1 ở đầu kia hành lang.
*RẦM!*
Hàng chục cuốn sách cổ nặng nề đổ sập xuống sàn gỗ, tạo nên một tiếng động lớn và bụi bẩn bay mù mịt trong không khí.
"Kẻ nào?!" Khương Vô Kỵ lập tức quay ngoắt người lại, khinh công quỷ dị lướt nhanh như một bóng ma đen về phía tiếng động.
Chính trong khoảnh khắc vàng ngọc đó, Dạ Tuyết khẽ di chuyển, vạt áo màu lam đậm thêu hoa bỉ ngạn trắng của cô khẽ lướt qua khoảng trống giữa hai kệ sách để di chuyển sang góc khuất an toàn hơn.
Thế nhưng, trên xà nhà gỗ tối tăm, Lâm Lạc Y khi nhìn thấy vạt áo màu lam đậm của Dạ Tuyết lướt qua dưới chân mình, cơn ghen tuông cực đoan trong lòng nàng bỗng chốc bùng phát dữ dội. Nàng khẽ nghiến răng, ngón tay siết chặt chuôi kiếm Lạc Vũ, khiến một luồng kiếm khí Phong Ảnh mỏng như sợi tơ vô tình dao động, làm rung động nhẹ một làn khói sương mù trên trần nhà.
Sự dao động cực nhỏ của kiếm khí và hàn khí rò rỉ từ vạt áo của Dạ Tuyết lập tức không thể qua mắt được giác quan nhạy bén của một sát thủ Ngân Ảnh.
Khương Vô Kỵ khựng lại giữa đường di chuyển. Đôi mắt xảo quyệt của hắn đột ngột quay ngược lại, khóa chặt lấy kệ sách cấm số 4.
Hắn khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn, bước chân từ từ quay lại, hướng thẳng về phía góc khuất của kệ sách cấm. Lưỡi đoản đao cơ khí trong tay hắn khẽ chuyển động, sẵn sàng bắn ra những cây kim tẩm độc băng sương.
Sở Hoài An khẽ nuốt nước bọt, đại não phàm nhân của anh hoạt động hết công suất dưới áp lực nghẹt thở. Cả Lâm Lạc Y và Dạ Tuyết đều đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Khương Vô Kỵ bước đến sát cạnh kệ sách cấm số 4, hắn khẽ cúi người xuống, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào khoảng trống tối tăm bên dưới kệ gỗ bám đầy bụi bặm.
Dưới ánh sáng nhạt nhòa của sương mù biên thùy hắt qua cửa sổ, một vạt áo màu lam đậm thêu hoa bỉ ngạn trắng của Dạ Tuyết đang thấp thoáng ẩn hiện sau gầm kệ sách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!