Sát Khí Trên Tuyến Đường Trà
Cơn mưa bão ngoài trời vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời đêm của trấn biên thùy. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào những đường ống hơi nước bằng đồng thau chạy dọc theo các bức tường đá cổ kính, tạo nên những tiếng động cơ khí vang vọng, hòa lẫn với tiếng sấm sét rền rĩ từ phía xa.
Trong bóng tối ẩm ướt và lạnh buốt của màn đêm, Lâm Lạc Y khẽ vận nội lực. Dải lụa đỏ buộc cao mái tóc đuôi ngựa của cô bay lượn trong gió sương khi cô nhẹ nhàng ôm lấy eo Sở Hoài An, mượn lực khinh công Phong Ảnh lướt đi băng băng qua những mái ngói dốc đứng của các tòa nhà cổ. Thể chất phàm nhân của Hoài An hoàn toàn không thể chịu nổi tốc độ cực hạn này; gió lạnh buốt giá tạt thẳng vào mặt khiến anh khó thở, lồng ngực đau thắt nhẹ, bả vai trái vừa mới sơ cứu bằng thảo dược Tích Huyết lại bắt đầu rỉ máu, thấm đỏ một mảng áo thư sinh xanh lam sờn cũ.
"Gắng chịu một chút, Hoài An. Chúng ta sắp tới nơi rồi," giọng Lâm Lạc Y thì thầm bên tai anh, mang theo một sự lo lắng chưa từng có trước đây. Sát thủ Kim Ảnh kiêu ngạo của Phong Ảnh Các giờ đây đang dốc toàn lực để bảo vệ mục tiêu mà cô từng được giao nhiệm vụ lấy đầu.
Chỉ trong vài chớp mắt, bóng dáng hai người đã đáp xuống hậu viện của Quán trà Liễu nương – trạm trung chuyển thông tin giang hồ hẻo lánh nằm ngay giao lộ biên thùy.
Cánh cửa gỗ dày cộp lập tức mở ra. Liễu nương, bà chủ quán trà sắc sảo trong bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn đỏ, nhanh chóng kéo cả hai vào trong rồi khóa chặt chốt cửa cơ khí. Mùi hương trà nhài ấm áp và ngào ngạt trong quán ngay lập tức xua đi cái lạnh buốt xương tủy của sương độc bên ngoài.
"Hai đứa điên rồi sao? Tổng đàn Phong Ảnh Các đã phát lệnh truy sát đỏ. Huyết Ảnh – vị Ngân Ảnh sát thủ tàn nhẫn nhất – đã dẫn theo hàng chục tai mắt phong tỏa toàn bộ thị trấn," Liễu nương khẽ nghiến răng, vừa nói vừa nhanh chóng dẫn họ vào một gian phòng mật phía sau quầy trà.
Hoài An khẽ ho khan, cố gắng điều hòa nhịp thở phàm nhân yếu ớt của mình. Anh khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, nhìn Lâm Lạc Y đang lo lắng đứng bên cạnh. Gương mặt cô vẫn còn vương những vệt nước mưa và cả nước mắt chưa lau khô sau khi biết được chân tướng thảm án diệt môn của gia tộc mình từ tập trước. Sự u uất và sát khí lạnh lùng vẫn đang dao động kịch liệt trong đôi mắt phượng của cô.
"Lạc Y, nghe tôi nói," Hoài An ôn tồn lên tiếng, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô gái. "Huyết Ảnh đến đây là vì cô trì hoãn nhiệm vụ. Nếu chúng ta tiếp tục trốn chạy như những con mồi hoảng loạn, cô ta sẽ lập tức nhận ra cô đã phản bội tổ chức. Chúng ta phải làm ngược lại."
Lâm Lạc Y khẽ khựng lại, ánh mắt phượng nhìn anh đầy nghi hoặc: "Làm ngược lại? Ý anh là sao?"
"Chúng ta sẽ tổ chức một buổi hẹn hò ngay tại quán trà này. Một buổi hẹn hò bình thường, như thể cô vẫn đang dùng nghệ thuật quyến rũ để tiếp cận và tra khảo tôi về mật thư," Hoài An mỉm cười điềm tĩnh, nụ cười ấm áp của anh tỏa ra một sự tự tin kỳ lạ khiến lồng ngực Lâm Lạc Y khẽ xao động. "Kẻ đi săn thực thụ luôn biết cách ngụy trang bản thân thành con mồi thong dong nhất."
Liễu nương đứng bên cạnh khẽ thở dài, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ khâm phục trí tuệ của vị thủ thư trẻ tuổi: "Được rồi, ta sẽ giúp hai đứa ngụy trang. Ta vừa mới sao một mẻ Trà Tĩnh Tâm tươi ngon từ vách đá Đỉnh Gió Hú. Loại trà này có thể làm dịu sát khí và xoa dịu cơn đau đầu do huyết ước của Lạc Y. Hai đứa cứ ngồi ở bàn trà sát cửa sổ hậu viện, ta sẽ lo liệu vòng ngoài."
Sáng hôm sau, sương mù độc tính màu xám vẫn bao phủ dày đặc ngoài phố thị, che khuất tầm nhìn của những người qua đường.
Sở Hoài An ngồi đối diện với Lâm Lạc Y bên bàn trà gỗ sồi sậm màu. Trên bàn, một ấm Trà Tĩnh Tâm đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra hương thơm thanh khiết làm dịu mát cả gian phòng. Lâm Lạc Y hôm nay đã thay bộ dạ hành y đen bó sát bằng một bộ váy lụa màu xanh nhạt dệt tơ tằm mỏng – món quà ngụy trang từ Liễu nương. Dù cố gắng giữ vẻ mặt kiêu ngạo đỏ mặt khi uống tách trà ngọt, ngón tay cô vẫn thỉnh thoảng siết chặt lấy thanh đoản kiếm Lạc Vũ giấu dưới nếp váy.
Hoài An đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển, khẽ nhấp một ngụm trà. Tròng kính thạch anh ma pháp phản chiếu rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhất ngoài ô cửa sổ bám đầy hơi nước. Anh kích hoạt "Nghệ thuật đọc vị tâm lý hành vi", bắt đầu quan sát dòng người qua lại trên tuyến đường trà ngoài quán.
"Lạc Y, nhìn hướng mười giờ của cô xem," Hoài An khẽ nói, giọng điệu vô cùng tự nhiên như đang trò chuyện phiếm. "Gã bán trà dạo đứng dưới hiên nhà đối diện. Hắn cầm ấm trà bằng tay trái, nhưng lòng bàn tay lại có những vết chai sâu ở kẽ ngón trỏ và ngón cái – đó là vết chai của kẻ chuyên sử dụng đoản kiếm cơ khí phóng ám khí của Phong Ảnh Các, không phải của một nông phu pha trà."
Lâm Lạc Y khẽ liếc mắt qua, khâm phục thầm nghĩ: "Trí quan sát của anh thật đáng sợ."
"Chưa hết," Hoài An tiếp tục phân tích, nhịp thở của anh phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng. "Gã phu xe ngựa đang đứng gác ngoài ngõ tối phía đông. Nhìn cách hắn đứng thẳng lưng, hai chân mở rộng bằng vai, trọng tâm dồn đều vào gót chân – đó là bộ pháp phòng thủ nghiêm ngặt của sát thủ Thiết Ảnh cấp thấp. Huyết Ảnh quả thực đã rải một tấm lưới vô hình xung quanh quán trà này."
Sự căng thẳng trong phòng trà ngày một dâng cao khi màn sương mù ngoài phố chợt chuyển sang màu đỏ sẫm quỷ dị – điềm báo sát khí của một Ngân Ảnh sát thủ cao cấp đang áp sát.
*KENG! BENG!*
Tiếng chuông đồng treo trước cửa Quán trà Liễu nương đột ngột vang lên một tiếng khô khốc, lạnh lẽo.
Sát khí Ngân Ảnh đóng băng cả không khí xung quanh, khiến nhiệt độ trong phòng trà đột ngột giảm mạnh. Những hạt nước bám trên cửa kính nhanh chóng ngưng tụ thành những bông tuyết băng nhỏ xíu.
Liễu nương từ bên ngoài hớt hải bước vào, khuôn mặt sắc sảo của bà cắt không còn giọt máu, giọng nói run rẩy thì thầm khẩn cấp: "Huyết Ảnh... Cô ta đã vượt qua hàng phòng thủ vòng ngoài, đang tiến thẳng vào hậu viện này!"
Lâm Lạc Y đứng phắt dậy, thanh đoản kiếm Lạc Vũ phát ra ánh sáng lam nhạt lạnh lẽo, đôi mắt phượng tràn đầy sự quyết tử: "Tôi sẽ ra ngoài giết cô ta!"
"Không được! Cô đang bị thương kinh mạch, võ lực chưa hồi phục hoàn toàn, đấu với cô ta lúc này là tự sát!" Hoài An nắm chặt lấy cổ tay cô, dùng sức lực phàm nhân yếu ớt nhưng kiên định giữ cô lại. Anh đẩy gọng kính tròn, ánh mắt thông tuệ nhìn thẳng vào mắt cô: "Lạc Y, trốn dưới gầm bàn gỗ này ngay. Tấm khăn trải bàn bằng lụa thêu của Liễu nương đủ dày để che mắt cô ta. Hãy tin tôi, tôi sẽ đối phó với cô ta bằng trí tuệ."
Lâm Lạc Y khẽ nghiến răng, sự kiêu ngạo của một Kim Ảnh sát thủ khiến cô căm ghét việc phải trốn tránh, nhưng khi nhìn vào ánh mắt điềm tĩnh tuyệt đối của Hoài An, trái tim cô bỗng chốc đầu hàng. Cô nhanh chóng thu liễm toàn bộ kiếm khí, thu mình ẩn nấp dưới gầm bàn gỗ sồi dày cộm. Tấm khăn trải bàn bằng lụa đỏ rủ xuống, che giấu hoàn toàn bóng dáng của cô gái sát thủ.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ hậu viện bị đẩy mạnh ra.
Huyết Ảnh bước vào phòng. Nữ sát thủ Ngân Ảnh lạnh lùng khoác trên mình bộ dạ hành y màu đỏ sẫm thêu hình trăng khuyết máu, mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt lạnh lẽo không một tia ấm áp quét qua gian phòng. Thanh đoản kiếm Huyết Nguyệt dắt bên hông cô ta tỏa ra luồng sát khí đỏ sẫm tàn bạo, khiến chiếc đèn bão treo trên trần nhà chao đảo kịch liệt.
Cô ta không hề kiêng nể, bước đi rầm rập rập, tiếng ủng da bọc thép dậm mạnh xuống sàn gỗ sồi nghe chói tai. Huyết Ảnh tiến thẳng đến bàn trà của Sở Hoài An, đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy vị thủ thư trẻ tuổi đang ngồi điềm tĩnh uống trà.
Sát khí từ người Huyết Ảnh tỏa ra như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực phàm nhân của Hoài An. Nhịp tim anh bùng nổ dữ dội, bả vai trái đau nhói như bị kim châm, nhưng anh vẫn vận dụng "Thuật ngụy trang cảm xúc", giữ vững nụ cười ôn tồn trên môi, điềm tĩnh nâng tách Trà Tĩnh Tâm lên hướng về phía cô ta.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!