Chân Tướng Bi Kịch Và Cơn Bão Mới
Mũi tên ám khí kịch độc màu đen kịt, tỏa ra luồng khói tím tàn tạ của kịch độc Vạn Độc Đường, bắn vút ra ở cự ly gần chưa đầy mười mét, nhắm thẳng vào trái tim phàm nhân yếu ớt của Sở Hoài An!
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thời gian đối với Sở Hoài An dường như ngưng đọng lại. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi hăng hắc, ngọt lịm nhưng lạnh buốt của nấm độc sương mù đang xé gió lao đến. Thể chất phàm nhân của anh hoàn toàn bất lực, không cách nào né tránh một đòn chí mạng ở cự ly gần như thế.
"Hoài An!"
Một tiếng hét thanh mảnh nhưng đầy hoảng hốt và phẫn nộ vang lên. Lâm Lạc Y, người đang đứng ngay bên cạnh anh trên ban công tầng hai, bộc phát phản ứng chớp nhoáng của một Kim Ảnh sát thủ. Thân hình mảnh mai của cô lướt đi như một tàn ảnh lam nhạt, nhanh đến mức thần thức phàm nhân của Hoài An chỉ kịp thấy một dải lụa đỏ cột tóc đuôi ngựa bay vút qua trước mắt.
*XOẢNG! BENG!*
Thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve vung lên, chém ra một luồng kiếm khí Phong Ảnh màu lam nhạt lộng lẫy, chém bay mũi tên độc ngay khi nó chỉ còn cách ngực Hoài An chưa đầy một gang tay. Mũi tên bị chém đứt làm đôi, rơi rớt xuống sàn gỗ ban công, rò rỉ ra chất dịch màu tím ăn mòn mặt gỗ sồi sủi bọt xèo xèo. Khói độc bùng phát thành một màn sương tím mờ ảo.
Lâm Lạc Y không dừng lại. Cô đạp mạnh vào lan can gỗ, mượn lực khinh công vô ảnh lướt thẳng xuống hậu viện hoang phế bên dưới. Độc Nhãn Long, kẻ đang quằn quại dưới bùn đất vì chân phải bị kẹp nát bởi bẫy sập lò xo cơ khí, chưa kịp nạp thêm ám khí thì đã thấy một lưỡi kiếm lạnh buốt kề sát yết hầu.
"Ngươi... Lâm Lạc Y..." Độc Nhãn Long run rẩy, độc nhãn rỉ máu đầy tơ máu nhìn cô gái trước mặt.
"Câm miệng!" Lâm Lạc Y lạnh lùng hừ một tiếng, sống kiếm gõ mạnh vào gáy Độc Nhãn Long, đánh ngất gã sát thủ Ngân Ảnh tàn bạo ngay tại chỗ. Cô quay người lướt trở lại ban công tầng hai, khuôn mặt kiều diễm vẫn còn vương nét hoảng hốt chưa tan: "Hoài An, anh có sao không?"
Sở Hoài An khẽ ho khan một tiếng, tay phải ôm lấy vai trái. Trong lúc hỗn loạn vừa rồi, dù mũi tên độc đã bị chặn đứng, nhưng một mảnh vỡ sắt cơ khí từ ống phóng của Độc Nhãn Long bộc phát lực nổ đã sượt nhẹ qua bả vai trái của anh. Vết xước nhỏ rỉ ra dòng máu có màu tím đen nhẹ. Độc tính ma pháp từ mảnh sắt đang âm thầm ăn mòn da thịt anh, gây ra cảm giác tê rát buốt giá.
"Tôi không sao... chỉ là vết thương nhỏ." Hoài An khẽ đẩy gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi, cố gắng giữ nụ cười điềm tĩnh xoa dịu sự lo lắng của cô. Anh nhanh chóng bước vào phòng đọc sách nhỏ, với lấy tách Trà Tĩnh Tâm đã nguội lạnh trên bàn, dùng vạt áo lót thấm nước trà ấm lau sạch vết máu độc ở vai trái. Hương trà nhài thanh khiết tỏa ra, làm dịu đi cảm giác tê rát. Tiếp đó, anh lấy từ trong ngăn kéo ra một nắm thảo dược Tích Huyết đã được phơi khô, giã nát bằng tay rồi đắp chặt lên vết thương. Dược tính của thảo dược đông máu tức thì, ngăn chặn độc tố sương mù lan rộng vào kinh mạch phàm nhân của anh.
Lâm Lạc Y bước vào phòng, nhìn thấy Hoài An tự mình sơ cứu vết thương một cách bình tĩnh, trong lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Người đàn ông này hoàn toàn không có võ lực, yếu ớt đến mức một mảnh sắt vụn cũng có thể làm anh bị thương, nhưng sự điềm tĩnh cực hạn của anh trước cái chết luôn khiến một sát thủ như cô phải kính nể.
"Độc Nhãn Long đã bị tôi phế bỏ võ công và ngất xỉu dưới hậu viện. Nhưng Lôi Hổ chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra sự biến mất của hắn." Lâm Lạc Y khẽ mím môi, ánh mắt phượng thoáng hiện vẻ lo âu. "Chúng ta không có nhiều thời gian."
"Tôi biết." Hoài An gật đầu, ánh mắt anh nhìn về phía cuốn sổ tay da dê đang mở rộng trên bàn gỗ sồi sứt sẹo. "Vì vậy, tôi phải giải mã xong chương đầu tiên của Mật Mã Hoàng Gia ngay đêm nay. Chỉ có tìm ra sự thật ẩn giấu trong mật thư, chúng ta mới có thể tìm được lối thoát thực sự khỏi gọng kìm của Thân Vương Nhiếp Chính."
Hoài An ngồi xuống ghế gỗ, thắp thêm một ngọn nến sáp ong thơm mùi thảo mộc định thần. Anh đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển sát mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào những ký tự cổ đại dệt ẩn dưới lớp da dê cổ bám đầy bụi thời gian.
Trong giây phút tập trung cao độ ấy, đại não của Sở Hoài An đột ngột bùng phát một luồng năng lượng trí tuệ mạnh mẽ. Cảnh giới học thức của anh chính thức đột phá, thăng từ Thập cấp thủ thư lên "Cửu cấp thủ thư (Thông tuệ)". Trí nhớ siêu phàm (Hyperthymesia) bộc phát hoàn toàn, cho phép anh đọc nhanh gấp năm lần bình thường. Qua tròng kính thạch anh ma pháp, những vết rạn nứt cơ khí siêu nhỏ và những nét chữ mờ nhạt dường như sống dậy, tự động sắp xếp lại thành một sơ đồ logic toán học hoàn mỹ trong đầu anh.
Ngón tay thư sinh của Hoài An lướt nhanh trên trang giấy, dịch từng dòng ký tự cổ đại sang tiếng Việt một cách chuẩn xác. Lâm Lạc Y lặng lẽ đứng bên cạnh, nhìn sườn mặt nghiêng điềm tĩnh của anh dưới ánh nến, trong lòng cô bỗng dâng lên một sự ấm áp kỳ lạ. Cô khẽ đưa tay lên vai mình, nơi mộc bài bình an chỉ đỏ do mẹ Hoài An để lại đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, xua tan cái lạnh buốt của đêm mưa bão biên thùy.
Sau hai canh giờ nỗ lực không ngừng, Hoài An khẽ đặt cây bút lông xuống, thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt rực sáng sự thông tuệ.
"Xong rồi. Chương đầu tiên của Mật Mã Hoàng Gia đã được giải mã hoàn toàn."
Lâm Lạc Y khẽ tiến lại gần: "Mật thư viết gì? Có phải là bản đồ kho báu cơ khí hủy diệt thế giới như triều đình vẫn đồn đại không?"
Hoài An lắc đầu, nét mặt anh trở nên vô cùng nghiêm nghị và u uất. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm xuống đầy xót xa:
"Không phải kho báu hủy diệt thế giới, Lâm tiểu thư. Đây là một danh sách... Danh sách các gia tộc trung thần tướng môn bị Thân Vương Nhiếp Chính vu khống tội phản nghịch và hãm hại diệt môn năm xưa, nhằm hợp thức hóa việc cướp đoạt binh quyền và ngai vàng Long Khánh. Cha tôi, cựu học sĩ Sở Hoài Nam, bị hạ kịch độc vô hình sát hại vì ông kiên quyết bảo vệ bản dịch của danh sách này, không chịu ngụy tạo sử liệu theo ý Thân Vương."
Lâm Lạc Y khẽ khựng lại, lồng ngực cô phập phồng: "Gia tộc trung thần tướng môn?"
"Đúng vậy." Hoài An chậm rãi lật trang giấy da dê, chỉ ngón tay vào một dòng chữ cổ đã được dịch nghĩa rõ ràng: "Trong danh sách này, đứng ở vị trí thứ ba... chính là Lâm gia của trấn biên thùy. Gia tộc tướng môn của cô, Lâm Lạc Y."
*BỊCH!*
Thanh đoản kiếm Lạc Vũ trên tay Lâm Lạc Y đột ngột rơi xuống sàn gỗ, phát ra một tiếng động khô khốc. Toàn thân cô run rẩy dữ dội, đôi mắt phượng trừng lớn nhìn chằm chằm vào dòng chữ mang tên gia tộc mình trên trang giấy da dê. Những ký ức đau thương về đêm thảm án diệt môn năm xưa, tiếng gào thét của cha mẹ, ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi phủ tướng quân... tất cả ùa về như một cơn bão tàn phá tâm trí cô.
"Lâm gia... bị vu khống phản nghịch..." Giọng Lâm Lạc Y nghẹn ngào, hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má kiều diễm. "Bấy lâu nay, Phong Ảnh Các luôn nói với tôi rằng gia đình tôi chết vì chiến tranh biên giới, và Thân Vương là người đã bảo trợ, cứu mạng tôi khỏi đống đổ nát, đưa tôi vào tổ chức sát thủ để rèn luyện... Hóa ra... hóa ra kẻ thù diệt tộc của tôi lại chính là kẻ tôi đang quỳ lạy phục tùng bấy lâu nay!"
Nỗi đau thù hận u uất và sự phản bội tột cùng đè nặng lên lồng ngực Lâm Lạc Y. Những mạch máu đen quỷ dị của Huyết ước phong ấn (Cấp 1) quanh cổ cô bắt đầu nổi lên, tỏa ra luồng ma năng tím sẫm tà ác, khiến cô đau đớn quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Sở Hoài An không hề do dự. Anh quỳ xuống bên cạnh cô, dùng bàn tay phàm nhân quấn băng gạc ấm áp của mình nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô gái sát thủ. Kỹ năng "Đồng điệu cảm xúc chạm" kích hoạt, truyền hơi ấm định thần xoa dịu cơn đau tim huyết ước của cô.
"Lạc Y, nhìn tôi này." Hoài An ôn tồn nói, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành, bao dung và một lòng quyết tâm kiên định. "Tôi, Sở Hoài An, dùng danh dự của một thư sinh họ Sở thề với cô: Tôi sẽ dùng toàn bộ trí tuệ và mạng sống phàm nhân này để giải mã phần còn lại của Mật Mã Hoàng Gia, phơi bày toàn bộ sự thật lịch sử trước công chúng, rửa sạch vết nhơ phản nghịch và đòi lại công lý cho gia tộc cô. Cô không còn đơn độc nữa. Hãy tin tôi."
Lời hứa chân thành và hơi ấm từ bàn tay Hoài An như một dòng suối ấm xoa dịu tâm hồn cô độc, đầy tổn thương của Lâm Lạc Y. Sát khí và sự đau đớn dần dịu xuống, các mạch máu đen trên cổ cô từ từ lặn mất. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, lòng trung thành cũ dành cho Phong Ảnh Các hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng một lòng chiếm hữu và tình nguyện bảo hộ vĩnh cửu dành cho người đàn ông phàm nhân trước mặt.
*RẦM!*
Cánh cửa phòng đọc sách mật đột ngột bị đẩy mạnh ra. Tiểu Đậu Tử, cậu bé chạy vặt mồ côi gầy gò, mặc bộ y phục thủ thư nhỏ màu xám sờn cũ chạy vào phòng. Gương mặt cậu bé 12 tuổi cắt không còn giọt máu, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hoảng hốt tột độ, thở không ra hơi:
"Sư phụ! Sư phụ ơi! Có biến rồi!"
Hoài An khẽ đứng dậy, giữ điềm tĩnh: "Tiểu Đậu Tử, bình tĩnh lại. Có chuyện gì?"
Tiểu Đậu Tử nuốt nước bọt, run rẩy nói: "Con... con vừa đi giao thư hẹn hò mật ngoài phố sương mù trở về, thì phát hiện ra toàn bộ các ngả đường dẫn vào Tàng Thư Các đã bị phong tỏa bởi các sát thủ đeo mặt nạ trăng khuyết máu của tổng đàn Phong Ảnh Các! Con lén nghe lén được... Huyết Ảnh, vị Ngân Ảnh sát thủ giám sát tàn nhẫn từ tổng đàn, đã đích thân dẫn quân đến biên thùy để thanh trừng Lâm tỷ tỷ vì tội phản bội tổ chức, trì hoãn nhiệm vụ ám sát sư phụ! Cô ta thề sẽ san bằng thư viện này trong đêm nay!"
Lời báo tin của Tiểu Đậu Tử như một tia sét rạch ngang bầu trời đêm mưa bão, báo hiệu cơn bão thanh trừng tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống pháo đài sách cổ.
Lâm Lạc Y đứng phắt dậy, cô nhặt thanh đoản kiếm Lạc Vũ dưới sàn lên, lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên má. Ánh mắt cô giờ đây không còn sự dao động, chỉ còn lại sự u uất, hận thù tột cùng dành cho kẻ thù diệt tộc và một ý chí quyết tử bảo vệ Hoài An. Cô nắm chặt lấy thanh kiếm gỗ nhỏ thấm máu của mình – tín vật tình cảm đang đeo bên hông y phục thư sinh của Hoài An, giọng nói vang lên đầy kiên định giữa tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài cửa sổ:
"Hoài An, cơn bão đến rồi. Nhưng tôi thề, Lâm Lạc Y sẽ dùng thanh kiếm này bảo vệ anh đến hơi thở cuối cùng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!