Mỹ Nhân Cầm Dao Và Bát Mì Ngọt
Sương mù ở trấn biên thùy Long Khánh chưa bao giờ đậm đặc đến thế. Nó luồn lách qua những khe hở của lớp tường gỗ mục nát, mang theo cái lạnh buốt giá và mùi rỉ sét đặc trưng của những cỗ máy hơi nước lỗi thời đang vận hành ngoài phố chợ. Tại tầng hai của Tàng Thư Các hoang phế, Sở Hoài An khẽ thở dài, đưa ngón tay gầy gò đẩy nhẹ gọng kính tròn cổ điển trên sống mũi.
Chiếc kính này là di vật duy nhất người cha quá cố Sở Hoài Nam để lại cho anh. Tròng kính được mài từ thạch anh ma pháp thô sơ, tuy không có giá trị tiền bạc nhưng lại giúp một phàm nhân như Hoài An nhìn rõ những vết nứt cơ khí siêu nhỏ và những dòng chữ cổ mờ nhạt trên trang giấy cũ. Anh hiện chỉ là một Thập cấp thủ thư – cấp bậc thấp nhất, vô hại nhất trong hệ thống học sĩ hoàng gia. Với thể chất yếu ớt bẩm sinh, không một tia tu vi võ học hay kiếm khí phòng thân, vũ khí duy nhất của Hoài An giữa thế giới đầy rẫy chém giết này chỉ là một trí nhớ siêu phàm và khả năng đọc vị tâm lý người khác.
Trên bàn gỗ sờn, bản dịch dang dở của chương đầu tiên Mật Mã Hoàng Gia vẫn đang mở rộng. Đột nhiên, ngọn nến sáp ong trên bàn khẽ chao đảo.
Một tiếng rít sắc lẹm xé toạc màn đêm ẩm ướt.
Cánh cửa sổ gỗ sồi dày cộm phía sau Hoài An đổ sụp, vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức ép của một luồng kiếm khí màu lam nhạt. Gió lạnh và sương độc ùa vào phòng, thổi tung những trang sử liệu phủ bụi. Hoài An theo bản năng lùi lại một bước, định nấp sau kệ sách cổ bên cạnh, nhưng một vệt sáng lạnh lùng đã sượt qua sát tai anh, chém đứt đôi một góc kệ gỗ mun dày ba tấc. Những cuốn sách da dê rơi rụng rầm rập xuống sàn. Khinh công của đối phương quá nhanh, nhanh đến mức thần thức phàm nhân của anh hoàn toàn không kịp bắt bắt lấy tàn ảnh.
"Sở Hoài An. Đầu của ngươi đáng giá một vạn đồng tiền vàng chợ đen."
Giọng nói lạnh lùng, trong trẻo như băng tuyết vang lên giữa căn phòng ngập sương.
Từ đống đổ nát của cánh cửa sổ, một nữ tử kiều diễm bước ra. Cô mặc một bộ dạ hành y bằng da bó sát màu đen thêu chỉ bạc tinh xảo, làm nổi bật vóc dáng thon thả nhưng tràn đầy lực bộc phát. Mái tóc đuôi ngựa cột cao bằng dải lụa đỏ rực bay nhẹ trong gió lạnh. Đôi mắt phượng sắc sảo, lạnh lùng không một chút hơi ấm nhìn chằm chằm vào anh. Trên tay cô, thanh đoản kiếm Lạc Vũ mỏng như cánh ve đang phát ra những luồng kiếm khí lam nhạt quỷ dị.
Lâm Lạc Y. Kim Ảnh sát thủ của Phong Ảnh Các.
Hoài An cảm nhận được lồng ngực mình thắt lại. Lệnh truy sát đỏ của Phong Ảnh Các cuối cùng đã tìm đến anh. Đối mặt với tử thần cầm kiếm trước mắt, nhịp tim của anh bỗng chốc tăng vọt. Nhưng ngay lập tức, anh nhắm mắt, hít một hơi sâu theo phương pháp điều hòa nhịp thở tĩnh tâm mà Lão thủ thư Tần từng dạy. Khi mở mắt ra, đôi mắt sau gọng kính tròn của anh đã khôi phục lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh kích hoạt năng lực Giữ bình tĩnh cực hạn.
Anh không bỏ chạy, cũng không cầu xin. Anh chỉ đứng yên, khẽ nâng kính lên và quan sát cô gái trẻ qua tròng kính thạch anh ma pháp. Nghệ thuật đọc vị tâm lý hành vi bắt đầu vận hành.
Thông qua tròng kính, Hoài An nhìn thấy những chi tiết mà người thường sẽ bỏ qua. Ngón tay thon dài của Lâm Lạc Y đang nắm chặt chuôi kiếm Lạc Vũ khẽ run nhẹ sau mỗi ba nhịp thở. Nhịp ngực của cô phập phồng dồn dập bất thường, hơi thở mang theo một luồng khí nóng khô khốc. Kiếm khí màu lam nhạt trên lưỡi kiếm tuy sắc bén nhưng lại flickered – nhấp nháy không ổn định.
Cô ấy đang kiệt sức.
Hoài An nhẩm tính trong đầu. Phong Ảnh Thần Quyết là công pháp rèn luyện tốc độ cực hạn, đòi hỏi cơ thể phải đốt cháy năng lượng và lượng đường trong máu với tốc độ khủng khiếp dưới màn sương mù độc biên thùy. Lâm Lạc Y chắc chắn đã di chuyển liên tục ba trăm dặm đường rừng không nghỉ để tiếp cận mục tiêu trước các bang hội đối thủ. Hiện tại, cô ấy đang đói lả, kinh mạch rỗng tuếch và cực kỳ thèm ngọt để bù đắp năng lượng.
"Lâm tiểu thư," Hoài An lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh và ấm áp lạ thường giữa căn phòng đầy sát khí, "Cô đã đi suốt ba ngày đêm qua thung lũng sương mù độc đúng không? Kinh mạch ở tay phải của cô đang bị co thắt nhẹ do thiếu hụt ma năng trầm trọng."
Lưỡi kiếm Lạc Vũ khựng lại giữa không trung, chỉ cách yết hầu của Hoài An đúng một phân. Lâm Lạc Y khẽ nhíu đôi mày thanh tú, ánh mắt phượng lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn cảnh giác tột độ. Cô chưa từng thấy một mục tiêu phàm nhân nào lại có thể điềm tĩnh đọc vị trạng thái của cô chính xác đến thế khi lưỡi kiếm đã kề sát cổ.
"Ngươi... sao ngươi biết?" Lâm Lạc Y lạnh giọng hỏi, kiếm khí trên lưỡi đao lại ngưng tụ thêm một phần, "Đừng hòng dùng miệng lưỡi thư sinh để trì hoãn cái chết. Giao ra mật thư, ta sẽ cho ngươi chết nhanh chóng."
Hoài An khẽ cười, nụ cười ấm áp như gió xuân làm loãng đi phần nào bầu không khí băng giá. "Ta không có võ công, cái đầu này cô muốn lấy lúc nào cũng dễ dàng như trở bàn tay. Nhưng một Kim Ảnh sát thủ kiêu ngạo như Lâm tiểu thư, chắc chắn không muốn nhận một cái đầu của một phàm nhân chết vì đói khát và kiệt sức đúng không?"
Anh khẽ chỉ tay về phía chiếc đất nung nhỏ đặt ở góc phòng, nơi những viên than đá ma thuật vẫn đang tỏa ra hơi ấm đỏ hồng nhẹ nhàng.
"Cô đang rất đói, và cơ thể cô đang khao khát đồ ngọt để ổn định lại Phong Ảnh Thần Quyết. Ta xin cô mười lăm phút. Ta sẽ nấu cho cô một bát mì ngọt nóng hổi để xoa dịu tâm thần. Nếu ăn xong, cô vẫn muốn lấy đầu ta để nhận vạn đồng tiền vàng, ta tuyệt đối không chống cự."
Lâm Lạc Y nghi ngờ nhìn anh. "Mì ngọt? Ngươi định hạ độc ta? Vạn Độc Đường còn không làm gì được ta, một tên thủ thư phế vật như ngươi lại dám giở trò?"
"Cô là Kim Ảnh sát thủ, cơ thể đã sớm kháng được vạn độc thông thường. Hơn nữa, kiếm của cô đang đặt trên cổ ta, ta làm sao có thể giở trò dưới mắt cô?" Hoài An ôn tồn giải thích, ánh mắt chân thành và bao dung của anh nhìn thẳng vào mắt cô, không một chút dao động sợ hãi.
Sự kiên định và hơi ấm tỏa ra từ người thanh niên thư sinh trước mắt khiến sát ý trong lòng Lâm Lạc Y khẽ lung lay. Cái bụng rỗng tuếch của cô bỗng nhiên biểu tình bằng một tiếng kêu nhỏ lịch kịch giữa căn phòng tĩnh lặng. Lâm Lạc Y đỏ mặt, đôi má trắng ngần thoáng hiện một vệt hồng kiêu ngạo. Cô hừ lạnh một tiếng, từ từ hạ đoản kiếm xuống nhưng vẫn giữ khoảng cách cảnh giác.
"Mười lăm phút. Nếu bát mì của ngươi không ra gì, ta sẽ lột da ngươi trước khi lấy đầu."
"Được, xin cô cứ tự nhiên ngồi chờ."
Sở Hoài An khẽ cúi đầu chào lịch sự, rồi điềm tĩnh bước đến bệ bếp nhỏ đặt ở hậu viện thông với phòng đọc sách. Lâm Lạc Y lặng lẽ bám sát sau lưng anh, thanh đoản kiếm Lạc Vũ luôn sẵn sàng vung lên tại bất kỳ thời điểm nào.
Hoài An bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu với sự tỉ mỉ của một học sĩ nghiên cứu cổ thư. Anh lấy ra một phần gạo thơm sương mù dẻo mịn – loại gạo đặc sản vùng biên thùy sạch sẽ mà anh phải dùng bổng lộc ít ỏi để đổi lấy. Anh kéo những sợi mì thủ công tròn trịa, dai mềm một cách khéo léo. Trên chiếc lò đất nung nhỏ tỏa nhiệt lượng ấm áp từ than đá ma thuật, nồi nước dùng gà hầm sâm đất đã bắt đầu sôi lăn tăn, tỏa ra mùi thơm ngọt thanh thanh dịu nhẹ xoa dịu khứu giác nhạy bén của sát thủ.
Lâm Lạc Y đứng tựa lưng vào giàn hoa tử đằng hoang phế ở hậu viện, ánh mắt phượng dán chặt vào từng động tác của Hoài An. Cô ngửi thấy mùi thơm thanh khiết của nước dùng, và đặc biệt là mùi hương dịu nhẹ của lá trà Tĩnh Tâm khô mà Hoài An khéo léo thả vào nồi nước dùng. Trà Tĩnh Tâm là loại thảo dược cực kỳ quý hiếm mọc trên vách đá lộng gió, có tác dụng làm dịu sát khí bộc phát và xoa dịu những cơn đau đầu do huyết ước phong ấn gây ra.
Mùi hương ngọt ngào, ấm áp của món ăn dần dần lấp đầy khoảng không gian lạnh lẽo ẩm ướt của hậu viện Tàng Thư Các. Nó khơi gợi trong tâm hồn cô độc của nữ sát thủ những ký ức xa xăm về một gia đình ấm áp đã mất từ thuở ấu thơ, trước khi cô bị bán vào Phong Ảnh Các để huấn luyện thành một cỗ máy giết người vô cảm.
"Mì xong rồi, mời Lâm tiểu thư thưởng thức."
Sở Hoài An đặt bát mì ngọt nóng hổi lên chiếc bàn gỗ đơn sơ dưới giàn hoa tử đằng. Sợi mì trắng ngần lấp lánh dưới ánh trăng rằm, nước dùng gà trong vắt ngọt thanh từ đường phèn và sâm đất, điểm xuyết vài lá trà Tĩnh Tâm xanh mướt tỏa hương thơm thanh nhẹ xoa dịu thần trí.
Lâm Lạc Y bước đến bàn, nhìn bát mì rồi liếc nhìn Hoài An. Anh mỉm cười lịch sự, tự tay múc một muỗng nước dùng ăn trước để chứng minh không có độc. Lâm Lạc Y lúc này mới từ từ ngồi xuống, cầm lấy đôi đũa tre.
Cô gắp một sợi mì đưa vào miệng.
Hương vị ngọt thanh, ấm nóng lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi. Sợi mì dẻo dai hòa quyện hoàn hảo với vị ngọt thanh khiết của đường phèn và vị béo ngậy tự nhiên của nước dùng gà. Đặc biệt, dược tính của trà Tĩnh Tâm nhanh chóng lan tỏa qua thực quản, làm mát dịu những đường kinh mạch đang bỏng rát vì kiệt sức của cô. Cơn đau đầu âm ỉ do Huyết ước phong ấn khống chế trong tim cô bỗng chốc dịu xuống rõ rệt.
Lâm Lạc Y không thể kìm chế được nữa. Sự kiêu ngạo của một Kim Ảnh sát thủ hoàn toàn bị đánh bại trước hương vị ngọt ngào ấm áp của món mì ngọt xoa dịu tâm hồn. Cô đỏ mặt, cúi đầu ăn liên tục một cách ngon lành, đôi má phồng lên đáng yêu như một cô gái bình thường đang thưởng thức món ngọt yêu thích, hoàn toàn rũ bỏ đi vẻ lạnh lùng tàn nhẫn của một cỗ máy giết người hàng loạt hàng đêm.
Hoài An lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát, khẽ đẩy gọng kính tròn, lòng thầm nhẹ nhõm. Vũ khí tâm lý ẩm thực đầu tiên của anh đã hoạt động hoàn hảo.
Khi Lâm Lạc Y đặt bát mì trống rỗng xuống bàn, vệt đỏ ngượng ngùng trên má cô vẫn chưa tan hết. Cô khẽ ho một tiếng để lấy lại vẻ nghiêm túc lạnh lùng quen thuộc, rồi đột ngột đứng phắt dậy.
Một tiếng "xoảng" nhẹ vang lên.
Thanh đoản kiếm Lạc Vũ lại một lần nữa kề sát vào cổ họng của Sở Hoài An. Ánh mắt phượng của cô lại trở nên sắc bén, nhưng lần này sát ý lạnh lùng đóng băng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bối rối và kiêu ngạo phức tạp.
"Mì ngọt rất ngon, ta tạm thời ghi nhận lòng thành của ngươi," Lâm Lạc Y lạnh giọng nói, nhưng lưỡi kiếm kề cổ anh không hề dùng lực, "Nhưng Phong Ảnh Các phát lệnh truy sát đỏ, ta không thể tay trắng trở về nộp mạng cho Lôi Hổ. Ta sẽ không lấy đầu ngươi đêm nay, nhưng ngươi phải thực hiện một điều kiện không thể ngờ này để đổi lấy mạng sống của mình."
Hoài An khẽ chớp mắt dưới gọng kính tròn, cảm nhận được hơi lạnh từ lưỡi kiếm mỏng manh. "Lâm tiểu thư cứ nói, ta xin rửa tai lắng nghe."
Lâm Lạc Y khẽ nhếch môi, đưa gương mặt kiều diễm sát lại gần tai anh, thì thầm một điều kiện khiến đồng tử của vị thủ thư trẻ tuổi co rút lại vì bất ngờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!